Tuổi Thơ Đầy Bão Tố
Xóm 4 Yên Mỹ quê
tôi,
Biết bao kỷ niệm một thời ấu thơ.
Năm 1948
Giặc Pháp càn đốt phá quê tôi
Cũng chỉ vì những anh du kích
Rất dũng cảm tuyệt vời giết giặc
Một hôm có 2 thằng lính Pháp
Đang tung tăng trên cánh đồng làng
Thế là lòng yêu quê hương trỗi dậy
Các anh liền nổ súng
Hai lính Pháp chết ngay tại chỗ
Chặt luôn đầu vứt xuống ao bèo
Còn hai thân quẳng xuống sông hồng
Các anh tưởng là phi tang được
Nào ngờ ngay hôm sau
Chúng bao vây lùng sục
Tới đầu làng cho tới cuối thôn
Chúng tìm thấy xác 2 thằng lính
Thế là: trận bão lửa nổi lên
Chúng đốt cháy hơn 60 nóc nhà
Trong đó nhà tôi cũng bị cháy
Và chúng bắn chết hơn 40 người
Trong đó có bác ruột
Và cô ruột của tôi
Từ đó cứ hàng năm
Từ ngày 14.6 là cả làng đi sắm giỗ
Gọi là giỗ trận.
Vậy mà chiến tranh cứ
tiếp diễn
Hai năm sau bọn Pháp dã man
Lại bắn chết bố tôi
Chao ôi, chiến tranh!
Tuổi thơ luôn bị vùi dập khủng khiếp
Thế rồi chiến tranh vẫn tiếp diễn
Cả làng tôi và gia đình tôi phải gánh chịu
Những đau thương tiếp theo
Đến nay tôi đã 78 tuổi
Vậy là chiến tranh đã qua 70 năm trời
Thế nhưng chiến tranh đã để lại những hình ảnh đau thương mãi luẩn quẩn trong
đầu
Tôi không sao quên được
Cảm
Xúc
Chiến tranh vùi dập
tuổi thơ
Lớn lên chẳng được nhìn gương cha hiền
Dù tôi đi khắp mọi miền
Quê hương là mẹ, bốn phương là nhà
Trên đời đã có bài ca
Quê hương ngô lúa, nuôi ta nên người…
26
– 12 – 2019
Tác giả:
Đặng Thị Quý
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét