Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Kính Mừng Sinh Nhật Cô Quý 2026

 


Kính Mừng Sinh Nhật Cô Quý 2026

(01/01/1941)

Từ trong bom đạn ngày xưa,
Cô đi qua hết nắng mưa chẳng sờn.
Củ khoai, củ sắn nuôi con,
Giữ gìn nề nếp, sắt son nghĩa tình.

Một đời lặng lẽ hy sinh,
Dựng xây mái ấm, kết tinh đức dày.
Cháu con lớn giữa vòng tay,
Thấm lời cô dạy, tháng ngày an nhiên.

Tám lăm xuân – một đóa sen,
Tóc sương thanh thản, chẳng chen sự đời.
Nụ cười sưởi ấm bao người,
Gia phong rạng rỡ, nếp đời bền lâu.

Cầu cho phúc tựa biển sâu,
Thân tâm an lạc, bạc đầu thong dong.
Mừng cô tuổi mới ấm nồng,
Cháu con sum họp, thỏa lòng yêu thương.

(Quang Đặng – Yên Mỹ, 01.01.2026)

 


Kinh Công Khởi Sắc Xuân Mới

 




Kinh Công Khởi Sắc Xuân Mới

Tiễn năm Tỵ, giáo án khẽ khép lại,
Bụi phấn hồng còn ấm dấu bàn tay.
Ngoảnh nhìn lại bao mùa gieo chữ nghĩa,
Tiếng Anh đưa ta mở lối phương này.

Ngọ đã đến – vó ngựa phi thần tốc,
Gió xuân về đánh thức những đam mê.
Lời thầy cô thắp bừng lên ngọn lửa,
Dẫn sinh viên qua vạn nẻo đường về.

Khoa Anh A bền bỉ dòng nhiệt huyết,
Ươm mầm xanh bằng kỷ luật, niềm tin.
Bảng đen hóa một bầu trời tinh khiết,
Cho cánh chim tri thức vượt hành trình.

Kính chúc Ban giám hiệu vững tay lái,
Giữ con thuyền qua sóng cả thời gian.
Chúc thầy cô luôn bền tâm – vững trí,
Nhân yêu thương như mạch nước dâng tràn.

Sinh viên nhé, học chăm và sống đẹp,
Mở tương lai bằng trí tuệ, tình đời.
Mái Kinh Công mãi vang lời tâm huyết,
Gieo mùa xuân rạng rỡ khắp muôn nơi.

(Quang Đặng - HL, 31.12.2025)

 


SỐNG KHỎE MẠNH 100 TUỔI

 


SỐNG KHỎE MẠNH 100 TUỔI:

KHÔNG PHẢI GIẤC MƠ, MÀ LÀ LỰA CHỌN SỐNG

 

1. Tuổi thọ tự nhiên của con người cao hơn chúng ta tưởng

Theo sinh lý học, tuổi thọ tự nhiên của con người khoảng 120 tuổi, thậm chí có thể dài hơn. Việc phần lớn con người hiện nay bệnh sớm – già sớm – chết sớm không phải do “số mệnh”, mà do lối sống, thiếu tri thức sức khỏe và mất cân bằng tinh thần.

Một thực tế đáng lo: nhiều người 40 tuổi đã không còn khỏe, 50 tuổi đã mắc bệnh mạn tính, 60 tuổi đã tử vong vì tim mạch, đột quỵ hoặc ung thư. Điều này không phải hệ quả của đời sống vật chất cao, mà là hậu quả của văn minh tinh thần và giáo dục sức khỏe thấp.

👉 Kết luận quan trọng:

Con người không chết vì già – mà chết vì bệnh; bệnh phần lớn là do lối sống.

 

2. Phòng bệnh quan trọng hơn chữa bệnh

Chi phí phòng bệnh thấp hơn hàng chục, thậm chí hàng trăm lần so với điều trị. Nhưng xã hội lại thường chỉ chú trọng chữa bệnh, ít đầu tư vào giáo dục sức khỏe.

Nhiều tai biến nặng (đột quỵ, nhồi máu cơ tim, tai nạn khi gắng sức) xảy ra chỉ vì thiếu hiểu biết rất cơ bản:

  • Gắng sức đột ngột khi cơ thể không quen vận động
  • Thức dậy quá nhanh
  • Cáu giận dữ dội
  • Làm việc nặng trong thời tiết xấu

👉 Sức khỏe không cần biện pháp phức tạp, mà cần kiến thức đúng + kỷ luật sống.

 

3. Ba “nửa phút” và ba “nửa giờ”: quy tắc nhỏ, hiệu quả lớn

Ba nửa phút (đặc biệt quan trọng với trung niên & người cao tuổi):

Khi thức dậy:

  1. Nằm yên 30 giây
  2. Ngồi dậy 30 giây
  3. Thả chân xuống giường 30 giây

→ Giúp tránh tụt huyết áp, thiếu máu não, ngã quỵ, đột quỵ.

Ba nửa giờ mỗi ngày:

  • Sáng: vận động nhẹ ~30 phút (đi bộ, thái cực quyền…)
  • Trưa: ngủ 30 phút
  • Tối: đi bộ 30 phút

→ Giúp ngủ ngon, ổn định tim mạch, huyết áp, thần kinh.

 

4. Bốn trụ cột của lối sống khỏe (4 câu – 16 chữ)

(1) Ăn uống hợp lý

Không cần ăn kiêng cực đoan, chỉ cần ăn đúng:

  • Mỗi ngày:
    • 1 ly sữa (hoặc sữa chua/sữa đậu nành) → bổ sung canxi
    • 500g rau + trái cây → phòng ung thư
  • Tinh – thô xen kẽ, không chỉ ăn đồ tinh chế
  • Ăn 7–8 phần no → nguyên tắc vàng kéo dài tuổi thọ
  • Protein vừa đủ (cá, đậu nành là tốt nhất)
  • Yến mạch, trà xanh, cà chua, mộc nhĩ đen → hỗ trợ tim mạch, máu, lão hóa

👉 Ăn uống hợp lý có thể:

  • Giảm >50% cao huyết áp
  • Giảm ~75% bệnh tim mạch
  • Giảm ~1/3 ung thư
  • Kéo dài tuổi thọ trung bình ~10 năm

 

(2) Vận động vừa sức

Đi bộ là hình thức vận động tốt nhất.

Quy tắc 3–5–7:

  • 3 km mỗi lần (~30 phút)
  • 5 lần mỗi tuần
  • Nhịp tim vận động = 170 – tuổi

Thái cực quyền giúp cải thiện thăng bằng, giảm té ngã, gãy xương – đặc biệt quan trọng khi về già.

👉 Vận động đều đặn không phải để trẻ lâu, mà để già mà không bệnh.

 

(3) Không hút thuốc – hạn chế rượu

  • Thuốc lá: bỏ được càng sớm càng tốt
  • Rượu: nếu uống, không quá 50–100 ml/ngày

Rượu ít có thể là “bạn”, rượu nhiều chắc chắn là kẻ thù của sức khỏe, gia đình và xã hội.

 

(4) Cân bằng tâm lý – chìa khóa vàng của sức khỏe

Tâm lý ảnh hưởng đến bệnh tật mạnh hơn chúng ta tưởng.

Một cơn giận dữ có thể làm mạch máu co thắt tức thì, gây tử vong ngay cả khi chưa tắc mạch.

Những người sống thọ trên 100 tuổi có điểm chung không phải là ăn gì, uống gì, mà là:

  • Sống hiền hòa
  • Ít so sánh
  • Biết đủ
  • Có gia đình và mối quan hệ ấm áp

👉 Tinh thần suy sụp có thể giết chết người khỏe.

👉 Tinh thần tốt có thể giúp người bệnh hồi phục ngoài dự đoán.

 

5. “Dưỡng tâm” – phương thuốc không tốn tiền

Muốn sống khỏe lâu dài, cần nuôi dưỡng 8 giá trị:

  1. Nhân ái
  2. Lương thiện
  3. Chính trực
  4. Khoan dung
  5. Hiếu thảo
  6. Thật thà đúng mực
  7. Cống hiến
  8. Không đòi báo đáp

Người có đời sống tinh thần phong phú, có sở thích lành mạnh, biết cho đi và biết vui với hiện tại sẽ ít bệnh – hồi phục nhanh – sống thọ hơn.

 

6. Tổng kết để áp dụng ngay

Một trung tâm:

👉 Lấy sức khỏe làm trung tâm của cuộc đời.

Hai điểm cơ bản:

👉 Hồ đồ một chút – thoải mái một chút.

Ba niềm vui lớn:

👉 Giúp người – Biết đủ – Tự tìm niềm vui.

Bốn nguyên tắc cốt lõi:

👉 Ăn hợp lý – Vận động đều – Không thuốc lá, ít rượu – Tâm lý cân bằng.

 

Lời kết cho người trẻ và trung niên

Sức khỏe không phải đợi già mới lo, cũng không phải để khi bệnh mới chữa.

Người trẻ sống đúng thì già không bệnh.

Người trung niên điều chỉnh kịp thì vẫn còn rất nhiều năm khỏe mạnh phía trước.

Thầy thuốc tốt nhất là chính bạn.

Thuốc tốt nhất là thời gian.

Vận động tốt nhất là đi bộ.

Phương thuốc mạnh nhất là tâm an.

Sống khỏe đến 100 tuổi không phải giấc mơ – đó là kết quả của lựa chọn sống mỗi ngày.


(Quang Đặng - ST, 31.12.2025


Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

Miền Yêu Thương

 



Miền Yêu Thương

Giữa tầng sắc đỏ vây quanh,
Thanh Trì hiện một mảng xanh dịu hiền.
Phố thị ngột ngạt ưu phiền,
Yên Mỹ bừng sáng bình yên giữa đời.


Gió trong nâng bước chân người,
Lá cành che chở một trời an nhiên.
Rời xa khói bụi triền miên,
Yên Mỹ xanh mát – một miền yêu thương.

(Quang Đặng - YM, 30.12.2025)


Ngày An Yên

 


Ngày An Yên

Vạn An rộn rã tiếng cười,
Sông Hồng chở nắng, rạng ngời ban mai.
Nghiêng chao Yên Mỹ bóng dài,
Cỏ đan lối nhỏ, chân ai tìm về.

Chim trĩ thong thả chân đê,
Công xanh xoè biếc, gió về vờn lay.
Vườn chim ríu rít mê say,
Vạn An – Yên Mỹ, gọi ngày an yên.

(Quang Đặng - YM, 30.12.2025)


 


Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

Ai Ơi Qua Ngõ Bạch Mai

 


Ai Ơi Qua Ngõ Bạch Mai

Ai ơi gió nội đầy vơi,
Mẹ nay đi đứng thảnh thơi ngoài thềm.
Thuốc thang khép lại nỗi niềm,
Nắng hong ấm cả mái hiên tháng ngày.

Toàn qua lối cũ chiều nay,
Miệng rằng hỏi bệnh, mắt say bóng người.
Áo ai trắng quá, ai ơi,
Nói đôi lời bệnh mà rơi dạ lòng.

Hiền ngồi vá lại mùa đông,
Thoáng nghe Bạch Mai, gió lộng tứ bề.
Ghen không nói, chỉ tái tê,
Sợ tim chồng lạc bến quê thuở nào.

Neo cho chắc một con đò,
Bến xưa còn đó, xin cho đừng rời.
Ngoài kia áo trắng mây trời,
Trong này bếp lửa… một người đợi anh.

(Quang Đặng – Tặng chú Toàn, 26.12.2025)


Chúc Mừng Sinh Nhật Thanh Trà

 



Chúc Mừng Sinh Nhật Thanh Trà

(26.12.2025)

Hai sáu cuối năm đông sang,
Học trò ngày ấy nay càng lớn khôn.
Trang đời mở lối doanh môn,
Tư duy làm gốc, vẹn tròn đường xa.

Dịu dàng mà chẳng nhạt nhòa,
Biết khi tiến bước, biết đà dừng chân.
Bàn tay sắp xếp ân cần,
Trong ngoài ấm áp, xoay vần yêu thương.

Đủ tri thức, đủ sắc hương,
Nhà sang, phúc đến, lối đường bình yên.
Chúc cho vạn sự thảo hiền,
Thanh Trà mãi giữ nét duyên rạng ngời.

(Quang Đặng – FKA, 26.12.2025)

 


GIÁNG SINH BÊN MẸ




GIÁNG SINH BÊN MẸ

 

Nay mùa Giáng sinh đã về,

Nhưng lòng nặng trĩu bên mẹ yêu thương.

Mẹ già nằm yếu trên giường,

Gia đình lo lắng, đêm trường lạnh se.

Mẹ ơi! hãy cố gắng lên,

Chúng con bên mẹ, ơn trên xuống đầy.

Ngày xưa mẹ dắt con đi,

Bây giờ mẹ lại lạnh co chân mềm.

Bình yên là phút giây này,

Giáng Sinh bên mẹ đong đầy yêu thương.

 

Toàn Nguyễn - HN, 25.12.2025


    “Giáng Sinh Bên Mẹ” không phải là bài thơ của ánh đèn lễ hội hay tiếng chuông ngân xa, mà là bài thơ của một khoảnh khắc rất mỏng trong đời người. Ở đó, Giáng sinh không bước vào bằng rộn ràng, mà bằng sự lắng xuống của một căn phòng nhỏ, nơi mùa đông và hơi thở của mẹ hòa vào nhau trong tĩnh lặng. Cái lạnh trong bài thơ không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của nỗi lo âm thầm – khi người con chợt nhận ra mẹ đã không còn khỏe mạnh như ngày xưa nữa.

    Bài thơ được viết bằng một giọng điệu rất thật. Không có ẩn dụ cầu kỳ, không cố gắng nâng mình thành triết lý sâu xa. Mỗi câu thơ như một bước chân đi rất khẽ, sợ làm động giấc ngủ của mẹ, sợ làm đau thêm một thân thể đã mỏi qua năm tháng. Chính sự giản dị ấy tạo nên sức nặng cảm xúc. Người đọc không bị dẫn dắt để xúc động, mà tự mình chạm vào nỗi lo rất quen: nỗi lo khi thấy mẹ yếu đi từng ngày.

    Điểm chạm sâu nhất của bài thơ nằm ở sự đảo chiều lặng lẽ của thời gian. Hai câu “ngày xưa mẹ dắt con đi” và “bây giờ mẹ lại lạnh co chân mềm” đặt cạnh nhau như hai mặt của một đời người. Không một lời than thân, không một câu trách phận, nhưng toàn bộ hành trình yêu thương và hi sinh của người mẹ đã hiện lên trọn vẹn. Ở đó, người con không chỉ nhận ra mẹ đã già, mà còn nhận ra mình đã bước sang một ngưỡng khác của đời sống – ngưỡng của trách nhiệm, của nỗi lo, của sự bất lực rất người khi yêu thương mà không thể thay mẹ chịu đau.

    Ở đoạn cuối, bài thơ mở ra một định nghĩa rất giản dị về bình yên. Bình yên không còn là sức khỏe trọn vẹn, không là một mùa lễ hội đủ đầy, mà là giây phút được ở bên mẹ, được gọi “mẹ ơi”, được tin rằng dù thân thể yếu đi, tình yêu vẫn còn nguyên đó. Chính cách đặt “bình yên” vào hiện tại mong manh ấy giúp bài thơ không trượt sang bi lụy, mà giữ được độ lắng – thứ dư âm ở lại lâu sau khi câu chữ đã khép.

    Nếu nói bài thơ còn có thể đi xa hơn, thì đó là ở nhạc tính và độ nén của hình ảnh. Một vài câu vẫn mang hơi thở của lời nói trực tiếp; nếu cảm xúc được gửi gắm nhiều hơn qua hình ảnh, dư âm có thể chậm và sâu hơn nữa. Nhưng trong hoàn cảnh này, sự mộc mạc ấy lại chính là vẻ đẹp. Nó giống như cách người con nắm tay mẹ trong đêm lạnh: không trau chuốt, không cần đẹp, chỉ cần thật. Bài thơ không được viết để phô bày, mà để giữ lấy một mùa Giáng sinh rất mong manh – nơi tình mẫu tử không rực sáng như ánh đèn, nhưng là ngọn lửa nhỏ, đủ ấm để con người đi qua đêm dài nhất của đời mình.

    Xin khép lại đôi dòng này bằng bốn câu thơ nhỏ, như một lời cầu chúc rất khẽ gửi đến người Mẹ trong bài – mong bà sớm bình phục, để hơi ấm yêu thương còn ở lại trọn vẹn trong mái nhà:

Giáng sinh trăng nép đầu hiên,
Con ngồi đếm gió chạm miền lo âu.
Nguyện cho mạch lửa bền lâu,
Bếp quen còn đỏ, mái sau yên lành.


(Quang Đặng – YM, 25.12.2025)


Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

Một Que Diêm Ấm

 


Giáng sinh không chỉ hiện lên trong ánh đèn rực rỡ nơi hiên nhà ấm áp, mà còn lặng lẽ hiện diện ở ranh giới mong manh giữa sáng và tối, giữa đủ đầy và thiếu thốn. Chỉ cần chậm lại một nhịp, ta sẽ nhận ra cái lạnh không nằm ở tuyết gió ngoài kia, mà đang đứng rất gần – ngay nơi bậc cửa của lòng người.

Một Que Diêm Ấm không kể câu chuyện về một em bé trong đêm đông như một bi kịch xa xôi. Bài thơ mở ra một khoảnh khắc lặng sâu hơn: khoảnh khắc con người soi mình trong ánh lửa mong manh, để nhận ra rằng điều cần được sưởi ấm trước tiên không chỉ là thân phận run rẩy ngoài kia, mà còn là sự lạnh lẽo âm thầm trong chính mình.

Que diêm nhỏ bé trong bài thơ không đủ sức xua tan mùa đông, nhưng đủ để thắp lên một câu hỏi nhói đau: khi ánh đèn đã đủ sáng, ta còn nhìn thấy ai đang đứng trong bóng tối? Và khi cúi xuống, không phải để quên đi nỗi khổ của người khác, mà để nhìn thẳng vào phần trách nhiệm lặng im của chính mình.

Bài thơ này xin được đọc thật khẽ.

Không để rơi nước mắt, mà để chạm.

Chạm vào ánh lửa nhỏ nhoi ấy – nơi cái lạnh của người khác và cái lạnh trong ta bỗng nhận ra nhau.


Một Que Diêm Ấm

Giáng sinh đèn sáng hiên nhà,
Ngoài kia gió rét quét qua phận người.
Em bé đứng lặng chơi vơi,
Run tay ôm hộp diêm mời gió đông.

Quẹt lên một đốm lửa hồng,
Bếp quen, bánh ngọt, ấm nồng bà ơi.
Lửa tàn – mộng khẽ xa rời,
Em đi lặng lẽ, tuyết rơi cuối trời.

Giáng sinh đâu chỉ cho người,
Đèn treo rực rỡ… bóng rơi đầy thềm.
Cúi cho không phải để quên,
Mà để nhìn thẳng nỗi niềm ngoài kia.

Một que diêm nhỏ rất khuya,
Chợt thấy trong lửa, lạnh kia là mình...


(Quang Đặng – YM, 24.12.2025)


Rét Ngọt Đêm Thánh

 


Rét Ngọt Đêm Thánh

Phố gầy thức giữa đèn hoa,
Hiên nhà ai đóng, lệ nhòa tuyết rơi.
Gió lùa quét kiếp rong chơi,
Em đi nhặt nhạnh chút hơi ấm người.

Tay run quẹt đốm lửa cười,
Diêm đơn độc cháy, nửa đời héo hon.
Bà ơi! mộng cũ chẳng còn,
Khói sương hiện chút môi son, bếp hồng.

Lửa tàn, trắng một trời đông,
Hồn em theo tuyết mênh mông gọi bà.
Người đi yến tiệc xa hoa,
Bỏ quên thân nhỏ xót xa lạnh lùng.

Giáng sinh kinh tụng mịt mùng,
Lầu cao rực rỡ, tận cùng thương đau.
Đừng ban phát những bã dầu,
Cúi cho một chút lòng sâu thật thà.

Một que diêm thắp lệ nhòa,
Sưởi ai ngoài gió, hay ta ấm lòng?

(Quang Đặng - Christmas 24.12.2025)


Thứ Hai, 22 tháng 12, 2025

Hồn Thiêng Tạc Dáng

 




Hồn Thiêng Tạc Dáng

Việt Nam một dải non sông,
Khởi từ huyết mạch Lạc Hồng ngàn năm.
Gấm vóc đan dặm thăng trầm,
Mồ hôi trộn đất, máu ngầm nuôi quê.

Thuở khai hoang cõi sơn khê,
Ngẩng đầu đứng thẳng lời thề sắt son.
Gươm thiêng trao gửi giang sơn,
Ý chí đúc tạc dáng non con Rồng.

Giặc về đất hóa lửa hồng,
Tro tàn nuôi lúa, hồn sông nhuộm cờ.
Chẳng hẹn ngày trở về bờ,
Thân làm cột mốc, dựng thờ tổ tiên.

Lớp sau nối bước lớp tiền,
Lặng im gửi lại cho yên nước nhà.
Tên người hòa với sơn hà,
Hồn thiêng dân tộc vọng xa sử vàng.

Hôm nay trời nước thênh thang,
Biên cương rợp gió, biển vang sóng ngàn.
Bền gan giữ vững giang san,
Kỷ cương hun đúc, sẵn sàng binh đao.

Quân đội tận hiến, tự hào,
Nương thân lòng Mẹ, ôm bao đồng bào.
Bình yên Tổ quốc dâng trao,
Tên Anh tạc giữa trời sao muôn đời.


(Quang Đặng, YM, 22.12.2025)

 


Một Que Diêm Cho Mùa Giáng Sinh

 


Một Que Diêm Cho Mùa Giáng Sinh

Giáng Sinh thường được nhắc đến như mùa của ánh sáng, của những căn phòng ấm áp, của bữa tối sum vầy và những món quà được trao bằng nụ cười. Thế nhưng, trong kho tàng văn học nhân loại, có một câu chuyện lặng lẽ đứng ngoài không khí rộn ràng ấy để nhắc con người về mặt còn lại của mùa lễ hội: “Cô gái bán diêm”. Đó không chỉ là một truyện cổ tích buồn, mà là một tấm gương phản chiếu sâu sắc ý nghĩa nhân văn của Giáng sinh – mùa của lòng trắc ẩn.

Câu chuyện diễn ra vào đêm đông cuối năm, đúng thời khắc Giáng sinh đang gõ cửa từng mái nhà. Khi mọi người quây quần bên bàn ăn, khi ánh đèn hắt ra từ những khung cửa sổ tạo nên cảm giác ấm cúng và đủ đầy, thì ngoài đường phố lạnh lẽo, một cô bé nghèo phải lang thang bán diêm giữa tuyết rơi và gió buốt. Sự đối lập ấy không ồn ào, nhưng ám ảnh. Nó cho thấy Giáng sinh không phải với ai cũng là mùa của hạnh phúc; với một số người, đó là mùa của cô đơn và đói rét.

Mỗi que diêm cô bé quẹt lên là một khoảnh khắc mơ hồ của hạnh phúc. Trong ánh lửa nhỏ bé ấy, em nhìn thấy lò sưởi ấm áp, bàn ăn đầy thức ăn, cây thông Noel rực rỡ và cuối cùng là vòng tay hiền hậu của người bà đã khuất. Những hình ảnh ấy vừa đẹp đẽ vừa đau lòng, bởi chúng chỉ tồn tại trong tưởng tượng, rồi tắt lịm cùng ngọn lửa. Khi que diêm cuối cùng cháy hết, cô bé cũng lặng lẽ rời khỏi thế giới lạnh giá, để lại phía sau một Giáng sinh mà em chưa từng được chạm tới bằng hiện thực.

Điều khiến câu chuyện “Cô gái bán diêm” gắn bó chặt chẽ với Giáng sinh không nằm ở bối cảnh mùa đông hay cây thông Noel, mà ở câu hỏi đạo đức mà nó đặt ra cho mỗi người đọc: Trong khi ta đang ấm áp, có bao nhiêu con người đang co ro giữa giá lạnh? Trong khi ta đủ đầy, có bao nhiêu phận đời vẫn chật vật trong thiếu thốn? Giáng sinh, nếu chỉ dừng lại ở trang trí, quà tặng và tiệc tùng, rất dễ trở thành một lễ hội trọn vẹn cho số đông, nhưng lặng lẽ bỏ quên những phận người ở ngoài ánh sáng.

Với học sinh, sinh viên và đội ngũ giáo viên, câu chuyện này mang ý nghĩa như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Nó khuyến khích mỗi người mở rộng góc nhìn ra ngoài thế giới cá nhân, biết chậm lại giữa nhịp sống hiện đại để nhận ra những phận đời kém may mắn vẫn tồn tại xung quanh. Trong bối cảnh xã hội hôm nay, “cô gái bán diêm” có thể không còn xuất hiện với hình ảnh quen thuộc của câu chuyện cổ tích, nhưng vẫn hiện diện dưới nhiều hình thức khác nhau: những trẻ em phải lao động sớm, những người vô gia cư nơi đô thị, hay những con người đang âm thầm gánh chịu mất mát và khổ đau.

Giáng sinh chỉ thực sự có ý nghĩa khi tinh thần nhân ái được chuyển hóa thành những hành động cụ thể. Đó có thể là sự quan tâm đúng lúc, một hành động sẻ chia thiết thực, hay đơn giản là thái độ không thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Bởi lẽ, điều mang lại hơi ấm bền lâu cho xã hội không nằm ở những ánh đèn rực rỡ của mùa lễ hội, mà ở tình người đủ sâu để không ai bị bỏ lại phía sau trong đêm đông.

(Quang Đặng - Đêm Đông, 22.12.2025)

 


Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2025

Hơi Ấm Giáng Sinh

 



Hơi Ấm Giáng Sinh

Gió đông khẽ chạm hiên thềm,
Ngoại gom chút nắng gửi mềm bàn tay.
Quà trao chẳng kể vơi đầy,
Mà nghe ấm lại những ngày nắng mưa.

Mũi kim chậm nhịp thoi đưa,
Đan lòng nhẫn nại ướm vừa chắt chiu.
Sợi len dệt những buổi chiều,
Gói trong nếp áo bao điều nghĩa duyên.

Chúc Ngoại mạnh khỏe, an nhiên,
Cháu con sum họp, muộn phiền rời xa.
Mẹ Tuyết vẹn vẻ tài ba,
Thi ca, khiêu vũ thăng hoa giữa đời.

Phú em vững bước rạng ngời,
Đường xa gặp gió hóa lời duyên may.
Lòng em như cánh chim bay,
Gửi niềm tin cậy vào tay người thầy.

Thành tâm cúi nhận quà này,
Giữ mùa Giáng thế đong đầy trong tim.
Dẫu đời có lúc nổi chìm,
Ân tình còn mãi, lặng im mà bền.

(Quang Đặng - YM, 21.12.2025)




 

 

 

 


Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025

Cỏ Hồng Ở Lại

 


Có những chuyến đi

không cần ghi dấu trên bản đồ,

chỉ khẽ chạm vào lòng người.


Một sớm Chí Linh,

gió hanh hao ngang vai bè bạn,

cỏ hồng mỏng sương,

cà phê nhỏ giọt chậm,

cá Koi bơi hiền trong làn nước biếc.


Chúng ta ngồi bên nhau,

kể chuyện gia đình, con trẻ,

những điều rất đời – rất gần,

đủ để nhịp sống chùng xuống,

đủ để lòng người dịu lại.


“Cỏ Hồng Ở Lại”

không viết để kể một chuyến đi,

chỉ xin giữ lấy một khoảnh khắc:

khi ta ở cạnh nhau trọn vẹn,

và bình yên lặng lẽ nở hoa...

 

Cỏ Hồng Ở Lại

Chí Linh gió sớm hanh hao,
Nghiêng vai bè bạn lạc vào bình yên.
Cỏ hồng dệt lụa thiên nhiên,
Mỏng như sợi nhớ kết duyên thầm thì.

Dặm dài vạn nẻo qua đi,
Ngồi đây kể chuyện sớm khuya gia đình.
Bếp hồng, con trẻ, bên mình,
Thương nhau từ những lặng thinh rất gần.

Cỏ đâu cần đỉnh cao vân,
Chỉ cần ta đứng bên chân đủ đầy.
Gió luồn qua kẽ bàn tay,
Neo làn hơi ấm một ngày giản đơn.

Cá koi lượn sóng dập dờn,
Nắng soi đáy nước, gió vờn dịu êm.
Cà phê nhỏ giọt bên thềm,
Đời thôi hối hả, lòng mềm lại thôi.

Cần chi thắng cảnh xa xôi,
Về ngồi chạm gió, đủ rồi tình thân.
Tiếng cười nhuộm nắng bàn chân,
Nghĩa tình đan mảnh ân cần dài lâu.

Tạ ơn khoảnh khắc nhiệm mầu,
Bể dâu lắng xuống thành câu chân tình.
Bạn ơi, cứ trọn phận mình,
Ngoảnh đầu – nắng đậu bóng hình sương mai.


(Quang Đặng – Viết tặng bạn, 20.12.2025)


Bản dịch

Lắng Lại Sau Một Chuyến Đi Ngắn Về Chí Linh


Gần đây, tôi có dịp cùng một nhóm bạn thân thực hiện một chuyến đi ngắn nhưng đầy ý nghĩa về Chí Linh, Hải Dương (nay thuộc Hải Phòng). Dẫu thời gian không dài, chuyến đi vẫn để lại trong tôi cảm giác ấm áp, thư thái và nhiều khoảnh khắc đẹp được sẻ chia.

Một trong những điểm dừng chân đáng nhớ nhất là Đồi Cỏ Hồng một không gian nhỏ, yên bình, nổi bật với sắc cỏ hồng dịu nhẹ gợi nhớ đến Đà Lạt. Nơi đây còn mộc mạc, chưa đông đúc, nhưng chính sự giản dị ấy lại mang đến cảm giác an nhiên, nhẹ nhõm. Chúng tôi thong thả dạo bước, hít thở bầu không khí trong lành, ngắm nhìn sắc cỏ mềm mại trải dài. Quan trọng hơn cả là được ở bên nhau cùng trò chuyện cởi mở, chia sẻ những câu chuyện đời thường về gia đình, con cái và cuộc sống. Những câu chuyện chân thành khiến thời gian trôi qua thật nhẹ, thật nhanh và đầy niềm vui.

Sau đó, chúng tôi ghé Cà phê Cá Koi tại thành phố Hải Dương một quán cà phê độc đáo với không gian rực rỡ sắc màu của đàn cá koi tung tăng bơi lội. Sự hòa quyện giữa làn nước, chuyển động uyển chuyển và gam màu tươi sáng tạo nên một không khí vừa sinh động vừa thư giãn. Ngồi nhâm nhi tách cà phê, lặng ngắm cá bơi chậm rãi, tôi cảm nhận rõ niềm vui đến từ những điều giản dị. Như thường lệ, chúng tôi lưu lại nhiều bức ảnh không chỉ ghi dấu vẻ đẹp của cảnh vật, mà còn lưu giữ những nụ cười hồn nhiên, những khoảnh khắc rất đỗi con người.

Nhìn lại, chuyến đi này không nhằm chinh phục những điểm đến nổi tiếng, mà là để cảm nhận giá trị của tình bạn và những trải nghiệm chung. Thời gian bên nhau, tiếng cười rộn ràng xen lẫn những phút giây lắng đọng đã làm nên ký ức khó quên. Chuyến đi nhắc tôi nhớ rằng, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những hành trình dài hay nơi chốn xa hoa, mà hiện hữu trong những chuyến đi giản đơn và sự đồng hành chân thành.

 

 

 

Reflection on a Short Trip to Chí Linh

(Original English Version by AN)

 

Recently, I enjoyed a pleasant and meaningful outing with a group of close friends to Chí Linh, Hải Dương (now Hải Phòng). It was a short trip, but one filled with warmth, relaxation, and beautiful shared moments.

 

One of the highlights of the trip was our visit to Đồi Cỏ Hồng, a small and peaceful place known for its special pink grass, similar to that found in Đà Lạt. Although the area is still quite simple and not yet crowded, it has a gentle charm that immediately creates a sense of calm. We spent time walking around, enjoying the fresh air, and admiring the soft colour of the grass. More importantly, we enjoyed being together — talking openly and sharing stories about our families, our children, and everyday life. The conversations were natural and heartfelt, making the time pass quickly and happily.

 

Later, we visited Cà phê Cá Koi in Hải Dương city, a unique and colourful coffee shop filled with vibrant koi fish. The combination of water, movement, and bright colours created a lively yet relaxing atmosphere. Sitting there, sipping coffee, and watching the fish swim peacefully was a simple pleasure. As always, we took many beautiful photos, capturing both the charm of the places and our own joyful expressions.


Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

    Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of gr...