Một Que Diêm Cho Mùa Giáng Sinh
Giáng
Sinh thường được nhắc đến như mùa của ánh sáng, của những căn phòng ấm áp, của
bữa tối sum vầy và những món quà được trao bằng nụ cười. Thế nhưng, trong kho
tàng văn học nhân loại, có một câu chuyện lặng lẽ đứng ngoài không khí rộn ràng
ấy để nhắc con người về mặt còn lại của mùa lễ hội: “Cô gái bán diêm”. Đó không
chỉ là một truyện cổ tích buồn, mà là một tấm gương phản chiếu sâu sắc ý nghĩa
nhân văn của Giáng sinh – mùa của lòng trắc ẩn.
Câu
chuyện diễn ra vào đêm đông cuối năm, đúng thời khắc Giáng sinh đang gõ cửa
từng mái nhà. Khi mọi người quây quần bên bàn ăn, khi ánh đèn hắt ra từ những
khung cửa sổ tạo nên cảm giác ấm cúng và đủ đầy, thì ngoài đường phố lạnh lẽo,
một cô bé nghèo phải lang thang bán diêm giữa tuyết rơi và gió buốt. Sự đối lập
ấy không ồn ào, nhưng ám ảnh. Nó cho thấy Giáng sinh không phải với ai cũng là
mùa của hạnh phúc; với một số người, đó là mùa của cô đơn và đói rét.
Mỗi
que diêm cô bé quẹt lên là một khoảnh khắc mơ hồ của hạnh phúc. Trong ánh lửa
nhỏ bé ấy, em nhìn thấy lò sưởi ấm áp, bàn ăn đầy thức ăn, cây thông Noel rực
rỡ và cuối cùng là vòng tay hiền hậu của người bà đã khuất. Những hình ảnh ấy
vừa đẹp đẽ vừa đau lòng, bởi chúng chỉ tồn tại trong tưởng tượng, rồi tắt lịm
cùng ngọn lửa. Khi que diêm cuối cùng cháy hết, cô bé cũng lặng lẽ rời khỏi thế
giới lạnh giá, để lại phía sau một Giáng sinh mà em chưa từng được chạm tới
bằng hiện thực.
Điều
khiến câu chuyện “Cô gái bán diêm” gắn bó chặt chẽ với Giáng sinh không nằm ở
bối cảnh mùa đông hay cây thông Noel, mà ở câu hỏi đạo đức mà nó đặt ra cho mỗi
người đọc: Trong khi ta đang ấm áp, có bao nhiêu con người đang co ro giữa giá lạnh? Trong khi
ta đủ đầy, có bao nhiêu phận đời vẫn chật vật trong thiếu thốn? Giáng sinh, nếu chỉ dừng lại
ở trang trí, quà tặng và tiệc tùng, rất dễ trở thành một lễ hội trọn vẹn
cho số đông, nhưng lặng lẽ bỏ quên những phận người ở ngoài ánh sáng.
Với học sinh, sinh viên và đội ngũ giáo viên, câu chuyện này mang ý nghĩa như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Nó khuyến khích mỗi người mở rộng góc nhìn ra ngoài thế giới cá nhân, biết chậm lại giữa nhịp sống hiện đại để nhận ra những phận đời kém may mắn vẫn tồn tại xung quanh. Trong bối cảnh xã hội hôm nay, “cô gái bán diêm” có thể không còn xuất hiện với hình ảnh quen thuộc của câu chuyện cổ tích, nhưng vẫn hiện diện dưới nhiều hình thức khác nhau: những trẻ em phải lao động sớm, những người vô gia cư nơi đô thị, hay những con người đang âm thầm gánh chịu mất mát và khổ đau.
Giáng sinh chỉ thực sự có ý nghĩa khi tinh thần nhân ái được chuyển hóa thành những hành động cụ thể. Đó có thể là sự quan tâm đúng lúc, một hành động sẻ chia thiết thực, hay đơn giản là thái độ không thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Bởi lẽ, điều mang lại hơi ấm bền lâu cho xã hội không nằm ở những ánh đèn rực rỡ của mùa lễ hội, mà ở tình người đủ sâu để không ai bị bỏ lại phía sau trong đêm đông.
(Quang Đặng - Đêm Đông, 22.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét