Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

GIÁNG SINH BÊN MẸ




GIÁNG SINH BÊN MẸ

 

Nay mùa Giáng sinh đã về,

Nhưng lòng nặng trĩu bên mẹ yêu thương.

Mẹ già nằm yếu trên giường,

Gia đình lo lắng, đêm trường lạnh se.

Mẹ ơi! hãy cố gắng lên,

Chúng con bên mẹ, ơn trên xuống đầy.

Ngày xưa mẹ dắt con đi,

Bây giờ mẹ lại lạnh co chân mềm.

Bình yên là phút giây này,

Giáng Sinh bên mẹ đong đầy yêu thương.

 

Toàn Nguyễn - HN, 25.12.2025


    “Giáng Sinh Bên Mẹ” không phải là bài thơ của ánh đèn lễ hội hay tiếng chuông ngân xa, mà là bài thơ của một khoảnh khắc rất mỏng trong đời người. Ở đó, Giáng sinh không bước vào bằng rộn ràng, mà bằng sự lắng xuống của một căn phòng nhỏ, nơi mùa đông và hơi thở của mẹ hòa vào nhau trong tĩnh lặng. Cái lạnh trong bài thơ không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của nỗi lo âm thầm – khi người con chợt nhận ra mẹ đã không còn khỏe mạnh như ngày xưa nữa.

    Bài thơ được viết bằng một giọng điệu rất thật. Không có ẩn dụ cầu kỳ, không cố gắng nâng mình thành triết lý sâu xa. Mỗi câu thơ như một bước chân đi rất khẽ, sợ làm động giấc ngủ của mẹ, sợ làm đau thêm một thân thể đã mỏi qua năm tháng. Chính sự giản dị ấy tạo nên sức nặng cảm xúc. Người đọc không bị dẫn dắt để xúc động, mà tự mình chạm vào nỗi lo rất quen: nỗi lo khi thấy mẹ yếu đi từng ngày.

    Điểm chạm sâu nhất của bài thơ nằm ở sự đảo chiều lặng lẽ của thời gian. Hai câu “ngày xưa mẹ dắt con đi” và “bây giờ mẹ lại lạnh co chân mềm” đặt cạnh nhau như hai mặt của một đời người. Không một lời than thân, không một câu trách phận, nhưng toàn bộ hành trình yêu thương và hi sinh của người mẹ đã hiện lên trọn vẹn. Ở đó, người con không chỉ nhận ra mẹ đã già, mà còn nhận ra mình đã bước sang một ngưỡng khác của đời sống – ngưỡng của trách nhiệm, của nỗi lo, của sự bất lực rất người khi yêu thương mà không thể thay mẹ chịu đau.

    Ở đoạn cuối, bài thơ mở ra một định nghĩa rất giản dị về bình yên. Bình yên không còn là sức khỏe trọn vẹn, không là một mùa lễ hội đủ đầy, mà là giây phút được ở bên mẹ, được gọi “mẹ ơi”, được tin rằng dù thân thể yếu đi, tình yêu vẫn còn nguyên đó. Chính cách đặt “bình yên” vào hiện tại mong manh ấy giúp bài thơ không trượt sang bi lụy, mà giữ được độ lắng – thứ dư âm ở lại lâu sau khi câu chữ đã khép.

    Nếu nói bài thơ còn có thể đi xa hơn, thì đó là ở nhạc tính và độ nén của hình ảnh. Một vài câu vẫn mang hơi thở của lời nói trực tiếp; nếu cảm xúc được gửi gắm nhiều hơn qua hình ảnh, dư âm có thể chậm và sâu hơn nữa. Nhưng trong hoàn cảnh này, sự mộc mạc ấy lại chính là vẻ đẹp. Nó giống như cách người con nắm tay mẹ trong đêm lạnh: không trau chuốt, không cần đẹp, chỉ cần thật. Bài thơ không được viết để phô bày, mà để giữ lấy một mùa Giáng sinh rất mong manh – nơi tình mẫu tử không rực sáng như ánh đèn, nhưng là ngọn lửa nhỏ, đủ ấm để con người đi qua đêm dài nhất của đời mình.

    Xin khép lại đôi dòng này bằng bốn câu thơ nhỏ, như một lời cầu chúc rất khẽ gửi đến người Mẹ trong bài – mong bà sớm bình phục, để hơi ấm yêu thương còn ở lại trọn vẹn trong mái nhà:

Giáng sinh trăng nép đầu hiên,
Con ngồi đếm gió chạm miền lo âu.
Nguyện cho mạch lửa bền lâu,
Bếp quen còn đỏ, mái sau yên lành.


(Quang Đặng – YM, 25.12.2025)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Ba Đứng Lại

  Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...