Giáng sinh không chỉ hiện lên trong ánh đèn rực rỡ nơi hiên nhà ấm áp, mà còn lặng lẽ hiện diện ở ranh giới mong manh giữa sáng và tối, giữa đủ đầy và thiếu thốn. Chỉ cần chậm lại một nhịp, ta sẽ nhận ra cái lạnh không nằm ở tuyết gió ngoài kia, mà đang đứng rất gần – ngay nơi bậc cửa của lòng người.
Một Que Diêm Ấm không kể câu chuyện về một em bé trong đêm đông như một bi kịch xa xôi. Bài thơ mở ra một khoảnh khắc lặng sâu hơn: khoảnh khắc con người soi mình trong ánh lửa mong manh, để nhận ra rằng điều cần được sưởi ấm trước tiên không chỉ là thân phận run rẩy ngoài kia, mà còn là sự lạnh lẽo âm thầm trong chính mình.
Que diêm nhỏ bé trong bài thơ không đủ sức xua tan mùa đông, nhưng đủ để thắp lên một câu hỏi nhói đau: khi ánh đèn đã đủ sáng, ta còn nhìn thấy ai đang đứng trong bóng tối? Và khi cúi xuống, không phải để quên đi nỗi khổ của người khác, mà để nhìn thẳng vào phần trách nhiệm lặng im của chính mình.
Bài thơ này xin được đọc thật khẽ.
Không để rơi nước mắt, mà để chạm.
Chạm vào ánh lửa nhỏ nhoi ấy – nơi cái lạnh của người khác và cái lạnh trong ta bỗng nhận ra nhau.
Một Que Diêm Ấm
Giáng sinh đèn sáng
hiên nhà,
Ngoài kia gió rét quét qua phận người.
Em bé đứng lặng chơi vơi,
Run tay ôm hộp diêm mời gió đông.
Quẹt lên một đốm
lửa hồng,
Bếp quen, bánh ngọt, ấm nồng bà ơi.
Lửa tàn – mộng khẽ xa rời,
Em đi lặng lẽ, tuyết rơi cuối trời.
Giáng sinh đâu chỉ cho người,
Đèn treo rực rỡ… bóng rơi đầy thềm.
Cúi cho không phải để quên,
Mà để nhìn thẳng nỗi niềm ngoài kia.
Một que diêm nhỏ
rất khuya,
Chợt thấy trong lửa, lạnh kia là mình...
(Quang
Đặng – YM, 24.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét