Thứ Năm, 16 tháng 10, 2025

THUỞ ẤY

 


🍂 THUỞ ẤY

Em như nắng rơi trên triền lá biếc,
Tóc thơm hương lúa chín giữa mùa thu.
Mắt trong vắt – như hồ in bóng liễu,
Gió khẽ qua…mà sóng nhỏ không ru.

Anh năm ấy gom mây vào trang vở,
Viết tên em run nhẹ giữa tờ đời.
Tưởng hờ hững, hóa ra thành nỗi nhớ,
Thả trôi theo ngọn khói buổi chiều rơi.

Giờ ngoảnh lại – hoàng hôn nghiêng nhung tím,
Cánh diều xưa còn mắc giữa tán cây.
Rồi cũng hiểu có điều không níu được,
Nhưng vẫn còn…trong gió thoảng heo may…

(Quang Đặng, Tây Trà - Hoàng Mai, 16/10/2025)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LỐI ĐI BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI HỎI ĐƯỜNG

  LỐI ĐI BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI HỎI ĐƯỜNG Lời tự vấn từ tầng 6 nhà A của một người đưa đò Tôi đứng trên ban công tầng 6 tòa nhà A, phóng tầm...