Thứ Tư, 15 tháng 10, 2025

NỤ MƯA XỨ SƯƠNG MÙ

 


NỤ MƯA XỨ SƯƠNG MÙ

Chiều nghiêng trong sương bạc,
Gió mảnh như tơ rơi.
London vừa chớm lạnh,
Mây vờn vạt áo trời.

Cửa sổ mờ hơi thở,
Khói trà quấn hương em.
Trang thư còn dang dở,
Mực trôi thành tiếng đêm.

Phố cổ in đèn lạ,
Gót người chạm mưa bay.
Anh như cánh chim lạc,
Tan vào mùa không hay.

Giờ về nghe mưa Việt,
Hạt rơi gõ mái xưa.
Trong tim còn một khúc –
Nụ mưa xứ sương mù.



Quang Đặng - 16/10 

Nhớ mùa đông nước Anh 2010



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LỐI ĐI BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI HỎI ĐƯỜNG

  LỐI ĐI BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI HỎI ĐƯỜNG Lời tự vấn từ tầng 6 nhà A của một người đưa đò Tôi đứng trên ban công tầng 6 tòa nhà A, phóng tầm...