Gửi Tình Mùa Đông
Yêu thơ – ta viết cho mình,
Không mong phong tặng, chỉ tình lặng trôi.
Giữa đời gió tạt ngược – xuôi,
Vẫn nghe hơi lạnh gọi người trong sương.
London mờ khói cuối đường,
Avon bóng lượn – trăng vương nhạt nhòa.
Ly trà đặt cạnh hiên xa,
Khói nghiêng một thoáng – như ta thuở đầu.
Thơ đâu điểm phấn tô màu,
Chỉ qua nhịp thở, qua cầu nhớ thương.
Chữ rơi – giọt mỏng đêm sương,
Như ai gửi lại – vấn vương lối mờ.
Thơ hay bởi những đợi chờ,
Bởi câu giữ lại vệt mờ ngày xưa.
Giọt buồn lắng giữa cơn mưa,
Rời trên trang giấy – hóa vừa bóng ta.
Đêm đông gió quét qua nhà,
Mưa reo hạt mỏng – ngân xa mái lầu.
Trang thơ bật tiếng thở sâu,
Thấy ta năm cũ – đứng sau giọt buồn.
Giờ về mái ấm quen hương,
Gió đưa nhè nhẹ – nỗi vương trong mình.
Thơ như mạch sáng lung linh,
Gom bao thương nhớ – gửi tình mùa đông.
(Quang Đặng - Gửi tình mùa đông 2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét