🌸 VẦN THU VÀNG TRÊN PHẤN TRẮNG ANH A
Tháng mười gió nhẹ lay giáo án,
Hương cốm thơm vương nắng bên song.
Hòa cùng làn gió thu trong,
Tình như sợi nắng chạm lòng Anh A.
Cô Tú – thuyền trưởng bờ tri thức,
Lái con tàu qua gió cả, trăng nghiêng.
Chỉn chu từng ánh mắt hiền,
Giữ Anh A vững giữa miền yêu thương.
Minh Quyên cất tiếng vang duyên dáng,
Tựa hương hoa tỏa nắng sân trường.
Mỗi chương trình – mỗi niềm thương,
Thắp hồn Khoa rạng vấn vương tiếng đàn.
Cúc1 dịu sáng như tia
nắng sớm,
Nụ cười hồng sưởi ấm mùa đông.
Dẫu cho vất vả trăm công,
Phấn bay vẫn trắng trong lòng tuổi thơ.
Mai2 khơi sáng bình minh
trí tuệ,
Sương đọng trong ánh mắt tinh khôi.
Mỗi dòng cô viết – khoảng trời,
Gieo bao ánh sáng cho đời nở hoa.
Vân2 như gió ru chiều
tĩnh lặng,
Giữa ồn ào vẫn đẹp như mây.
Nụ cười thoáng tựa sương bay,
Cho bao tâm ý nhẹ lay trong lòng.
Hương ân cần – nụ cười tỏa nắng,
Hiền duyên xinh – ánh mắt hoa bay.
Huyền nghiêm nét vẫn khéo thay,
Ngọc hiền dịu tựa áng mây lưng trời.
Trăm dáng thắm – ngàn hoa rực rỡ,
Tiếng Anh ngân – hòa nhịp thời gian.
Giảng hay, sống đẹp, duyên sang,
Vừa lo mái ấm, vừa mang tiếng cười.
Muôn tâm sáng – vườn xuân bừng nở,
Cô dệt hồn qua nét phấn bay.
Ngôn từ thắp sáng từng ngày,
Tay phấn – tim ngọc đong đầy yêu thương.
Người gieo chữ – ươm mầm nhân ái,
Người dìu mơ – thắp lửa tương lai.
Ngày hai mươi – thu vàng nhẹ trải,
Khúc tri ân – sáng mãi Anh A.
(Quang Đặng - Anh A - HUBT)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét