NHÌN LÁ THU RƠI
Thu về – lá lại rơi thôi,
Tự nhiên như gió, như đời, như ta.
Nỗi buồn chẳng ở đâu xa,
Chỉ là chiếc bóng đi qua chính mình.
Bao năm vướng một
chữ tình,
Mới hay thương – cũng vô hình mà thôi.
Giữ chi mảnh nắng cuối trời,
Để rồi tay trắng giữa đời hư không.
Thu đi, gió cũng
thong dong,
Mây trôi vẫn trắng, sông lòng vẫn yên.
Ngồi im nghe tiếng nhân duyên,
Thoảng trong hơi thở, nửa miền lãng quên.
Ta cười – như kẻ đã
quen,
Thấy rơi một chiếc lá mềm cũng vui.
Bởi trong tan hợp ngậm ngùi,
Là điều diệu nghĩa giữa đời vô vi.
(Quang Đặng - Cuối thu 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét