🌾 TRÁCH THU 🌾
(Thơ: Minh Châu Trần – 15/10/2025)
Níu chi chiếc lá
thu vàng,
Rồi mai cũng phải bẽ bàng mà đi...
Tiếc thương lưu luyến làm chi,
Luật trời biến tạo có gì khác đâu.
Tóc xanh rồi cũng
phai màu,
Sinh – lão – bệnh – tử, ai nào chẳng qua.
Xuân rồi hạ sẽ đến mà,
Thu tan, tiết lạnh sương pha đông về.
Đường thu mưa bão
lê thê,
Tiếng kêu não nuột bốn bề lũ trôi...
Xin mùa thu hãy đi thôi,
Để mùa đông lạnh – mắt môi vẫn nồng.
Trả thu về giữa
khoảng không,
Mang theo mưa gió bão giông về trời...
Chẳng còn chi đẹp, thu ơi,
Níu chi chiếc lá giữa đời mênh mông?
Giá mà thu chẳng
mưa giông,
Dịu dàng như một khúc sông hiền hòa.
Đừng cho bão lũ đi qua,
Dáng thu mát mẻ, điệu đà bên hiên.
Thì đâu ai phải
muộn phiền,
Xé vầng trăng ngọc thôi miên bể trần.
Thu này ta chẳng có cần,
Vì mưa lũ để muôn dân khổ nạn.
Thu này thu chẳng
bình an,
Thì thôi, thu cứ lẹ làng đi qua.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét