THU ĐỪNG VỘI
Níu thu đứng lại chừng lâu,
Lá vàng khẽ rụng, lặng sầu bến đêm.
Gió hong giọt nhớ bên thềm,
Hương trầm vờn nhẹ – ấm thêm dấu đời.
Người đi, bóng
mỏng xa xôi,
Hoa sữa lịm trắng, khói trôi cuối chiều.
Ta gom tiếng gọi cô liêu,
Siết trong tay lạnh – run điều dở dang.
Đông sang, rét
cắt vách làng,
Hồn vương nỗi nhớ, mưa vàng tiếng rơi.
Xin thu chậm một nhịp thôi,
Cho ta neo lại – hương trời phai phôi…
(Quang Đặng - Chớm đông 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét