Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2025

Nắng Cũ Về Trường Xưa

 


Nắng Cũ Về Trường Xưa

Nắng nghiêng vai buổi học xưa,
Thầy gieo từng chữ, hong trưa tuổi hồng.
Thuở đầu bỡ ngỡ bềnh bồng,
Tiếng Cô như gió, lay lòng tuổi thơ.

Thầy Cô vẫn dệt giấc mơ,
Mạch sông in bóng phượng chờ tháng năm.
Bền bỉ chắt nắng, ươm mầm,
Gọi hạt sáng dậy – nở thầm trong tim.

Mực phai, bụi phấn lặng im,
Gieo bao nghĩa đẹp, sáng tim học trò.
Giọng Thầy ấm, mắt Cô lo,
Soi ta qua những bến bờ thời gian.

Ba mươi năm, nắng dịu dàng,
Sân trường thắp sáng mênh mang ân tình.
Chuông chiều vọng khúc an bình,
Khói trầm lan tỏa, niềm tin gọi về.

Đông Mỹ nghiêng bóng trưa hè,
Gốc phượng còn ủ hương quê ngọt lành.
Mái trường ươm ước mơ xanh,
Dìu ta qua những mong manh sương mù.

Tóc Thầy điểm ánh mây thu,
Mắt Cô dịu tựa lời ru ân cần.
Chúng em – thuở ấy trong ngần,
Mang theo lằn phấn, hóa dần lửa thiêng.

Trưởng thành qua những truân chuyên,
Quay về gặp lại bình yên vỡ òa.
Ơn Thầy trải ánh đường xa,
Dựng ta vững giữa phong ba… nên người.

(Quang Đặng – Đêm 26/10/2025)

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

ĐỜI CHA

  Đời Cha Cha chẳng nói yêu thương, Chỉ lặng thầm thức dậy. Bình minh còn rất nhạt, Cha bước giữa mưa bay. Đôi vai gầy năm tháng Gánh nặng c...