CÔ
ĐÔNG – NGUỒN SÁNG DỊU HIỀN
Thu sang áo trắng êm đềm,
Giọng cô như nắng gọi tên sân trường.
Bàn tay phấn trắng yêu thương,
Chắt chiu từng chữ dẫn đường chúng em.
Có khi lớp học buồn thêm,
Cô tìm tận ngõ khẽ đem lời hiền:
“Chữ chưa bén rễ đừng phiền,
Đời chưa chín trái, đừng nghiêng lối đời.”
Bài cô giảng sáng giữa trời,
Mà sâu, mà mát, mà khơi lối về.
Bao nhiêu thế hệ nên nghề,
Từ cô thắp lửa, đắp bề tương lai.
Trò xưa gió bụi dặm dài,
Hôm nay trở lại - nghẹn cài tiếng thương.
Xin nghiêng vạt nắng sân trường,
Ơn cô - nguồn sáng soi đường... nở hoa!
(Quang Đặng, 27/10/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét