Tưởng nhớ anh Nguyễn Trường Sơn
Sinh ngày: 07/12/1970
Quê quán: xóm 4, thôn
1, Yên Mỹ, xã Thanh Trì, thành phố Hà Nội
Từ trần hồi 5 giờ 05
phút sáng, ngày 27/10/2025.
Anh Nguyễn Trường Sơn là
người con thứ năm trong gia đình có bảy anh chị em của dì Mại (Trần Thị Huyến)
– chị gái mẹ tôi.
Từ thuở nhỏ, anh đã sớm
biết thế nào là nhọc nhằn. Tuổi thơ anh gắn liền với tháng ngày chăn trâu,
cắt cỏ bên triền sông Hồng, giữa nắng gió đồng quê. Lớn
lên, anh làm nhiều nghề lao động phổ thông để mưu sinh – nghề nào cũng vất vả
nhưng anh chưa từng than vãn.
Anh khéo léo và làm gì cũng
cẩn thận, chỉn chu.
Tôi vẫn nhớ những lần anh
cắt tóc cho mình – tay anh mềm mà khéo, nụ cười hiền như nắng sớm. Ở anh,
có cái chân chất của người quê, nhưng cũng ẩn trong đó là sự tinh tế của người
biết yêu cái đẹp, biết trân trọng những điều nhỏ bé trong đời.
Nay anh đã rời cõi tạm.
Cầu mong linh hồn anh sớm siêu thoát, để những nhọc nhằn trần thế hóa thành làn
gió nhẹ, trôi về miền an yên.
Trong ký ức của gia đình,
anh vẫn sẽ mãi là người con hiền, người anh chân chất, và người khéo tay
nhất trong trái tim tôi.
VĨNH
BIỆT ANH SƠN
Sông Hồng
sáng sớm mờ sương,
Bến xưa lặng tiếng, con đường vắng anh.
Hương trầm nghiêng giữa trời thanh,
Khói bay theo gió – mong manh phận người.
Một đời
chân đất áo vôi,
Gánh trưa nắng sớm, bến trôi gửi đời.
Bãi ngô, bờ lúa, chiều rơi,
Dáng anh còn đó – xa rời chốn quê.
Giờ đây
gió thổi bờ đê,
Con sông vẫn chảy, nắng về vẹn nguyên.
Anh đi, mây phủ triền miên,
Khói hương vương mãi – an yên dấu người.
(Quang
Đặng, rạng sáng ngày 28/10/2025)
Bốn mươi chín ngày đã
lặng lẽ đi qua, kể từ buổi sớm anh rời cõi tạm, để lại phía sau những nhịp đời
còn dang dở. Theo quan niệm dân gian, đó là quãng thời gian linh hồn đi qua
những biến chuyển cuối cùng của trần thế – nơi nỗi nặng nhọc dần được buông
xuống, những ưu phiền tan ra theo gió, để bước sang một miền an yên và tự tại
hơn.
Bài thơ này là nén
tâm hương của người ở lại, được thắp lên bằng thương nhớ và biết ơn, xin tiễn
anh Sơn bằng những lời chân thành nhất. Mong anh sớm được đoàn viên bên cha mẹ,
gặp lại những người thân yêu đã khuất, để ở nơi ấy, cả nhà mình được ấm áp, chở
che và yêu thương nhau trọn vẹn.
CẦU CHÚC ANH SƠN
Bốn chín ngày gió sang sông,
Cõi trần lặng lại, mênh mông bước người.
Những điều dâu bể một đời,
Xin gửi lại đất, cho trời nhẹ mang.
Nếu khi qua mấy dốc ngang,
Anh còn ngoảnh lại – xin an lòng về.
Đường kia sương khói vỗ về,
Chắc cha mẹ đợi bên quê sáng ngời.
Gặp Dì, gặp Bác, gặp người,
Gặp bao ruột thịt một thời xa xăm.
Nếu có nhắn gửi tri âm,
Cho em gửi chút lặng thầm bên đây.
Ở miền gió nhẹ mây bay,
Mong anh thong thả mỗi ngày thảnh thơi.
Những nhọc nhằn cũ rã rời,
Hóa thành mưa mát cho đời nở hoa.
Con sông Hồng vẫn chảy qua,
Bến xưa còn đó – chỉ là vắng anh.
Trong tim gia quyến, hiền lành,
Anh còn ở lại – chân thành, không xa.
Xin anh an giấc bên nhà,
Bên cha bên mẹ, chan hòa yêu thương.
Cõi này khói tỏa nẻo đường,
Nguyện anh bên ấy nhẹ vương bụi trần.
(Quang Đặng – YM, 15.12.2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét