NGỌN ĐÈN TRI THỨC
Đêm
muộn, sau một ngày dài gieo chữ, tôi trở về trên con đường làng Yên Mỹ quen
thuộc. Con đường quê thênh thang, tĩnh lặng, chỉ có tiếng động cơ xe máy hòa
trong gió đêm. Hai bên, hàng đèn vàng trải dài bất tận như những dải sao rơi
xuống trần gian. Xa xa, bầu trời cũng lung linh những vì tinh tú. Giữa khoảng
không mênh mang ấy, tôi như được đối thoại cùng sự lặng yên của đất trời, để
nghe lòng mình dịu lại sau những bộn bề thường nhật.
Ánh đèn nơi làng quê không chỉ để soi sáng lối về, mà còn gợi cho tôi nghĩ đến một thứ ánh sáng khác – ánh sáng của tri thức. Mỗi bài giảng, mỗi dòng phấn
bảng, mỗi lời động viên trao cho học trò chính là một ngọn đèn được thắp lên.
Có khi ngọn đèn ấy chỉ là một tia sáng nhỏ bé, mong manh, nhưng cũng đủ để soi
đường cho những tâm hồn non trẻ, để các em bớt chông chênh trước bóng tối vô
minh. Người thầy, hơn ai hết, là người cần mẫn thắp sáng ngọn đèn ấy, dẫu biết
rằng có khi ánh sáng sẽ leo lét, có khi lại rực rỡ cháy lên, nhưng tất cả đều
góp phần tạo thành một bầu trời sao rạng ngời cho nhân thế.
Bao
nhiêu thế hệ học trò đã bước qua đời tôi, mỗi em mang theo một sắc sáng riêng.
Có em là ngọn đèn rực rỡ tỏa xa, có em chập chờn trong gió, nhưng trong mắt
người thầy, tất cả đều đáng trân trọng. Bởi chính sự đa dạng ấy làm nên dải
ngân hà của đời sống, và chính học trò đã dạy cho tôi thêm nhiều bài học: về
lòng kiên nhẫn, về niềm tin, và về sự cho đi mà không mong hồi đáp.
Đêm
Yên Mỹ khiến tôi nhớ rằng hạnh phúc không phải là điều gì xa xôi, mà nằm trong
những khoảnh khắc bình dị nhất: một con đường quê vắng lặng, một ánh sao lấp
lánh, một ngọn đèn vàng thân quen. Tôi muốn gửi đến thế hệ học trò và cả những
người trẻ hôm nay một lời nhắn nhủ: hãy biết trân quý từng giây phút hiện tại.
Đừng để guồng quay cơm áo che mờ ánh sáng quanh ta. Hãy tỉnh thức để nhận ra,
hạnh phúc giản dị nhất chính là được sống trọn vẹn từng ngày với một trái tim
trong trẻo, không vẩn đục.
Đêm ấy, giữa Yên Mỹ, ánh sao trên cao và ánh đèn nơi thôn quê như hòa quyện, soi rọi cho tôi một điều giản dị mà lớn lao: mỗi con người đều có thể trở thành một ngọn đèn cho người khác, miễn là dám thắp sáng bằng sự tử tế, bằng lòng chân thành và tình yêu thương vô tận.
Đèn khuya vẫn sáng niềm tin,
Dẫn bao thế hệ vươn mình lớn khôn.
Đêm quê sáng tỏa trăng tròn,
Hành trình gieo chữ mãi còn sáng soi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét