DẤU CHÂN NGƯỜI
Trong hành trình
ngắn ngủi mà cũng mênh mông của đời người, ta bước đi không chỉ bằng đôi chân
của chính mình. Trên mỗi nẻo đường, từng dấu chân khác đã in sâu trong đời ta,
để lại âm vang như một lời nhắc nhở rằng: không ai đến rồi đi vô nghĩa. Người
ghé qua, như hạt bụi nắng lấp lánh, như con sóng nhỏ giữa dòng, để lại dư âm
trong trí nhớ, trong tâm hồn và trong cả dấu chân của chính ta.
Có người mang ta
đến thế gian này, nâng niu từng hơi thở ban sơ. Họ trao cho ta bài học đầu tiên
về tình yêu vô điều kiện – tình yêu chỉ biết cho đi, không đợi hồi đáp. Nhưng
đã bao lần ta vô tâm, để nụ cười hóa thành giọt lệ. Khi hiểu ra thì dấu chân ấy
đã xa, để lại khoảng trống chẳng gì lấp nổi.
Có người đưa ta qua
những cây cầu, những bến đò. Họ chỉ cho ta đâu là sáng, đâu là tối; đâu là cái
chết hiên ngang, đâu là sự sống đớn hèn. Nhưng vòng xoáy cơm áo gạo tiền khiến
ta hiếm khi quay lại, hiếm khi tìm về dấu chân người lái đò xưa, dẫu từng bước
trưởng thành vẫn còn in rõ công ơn ấy.
Có người gieo vào
tim ta hạt mầm của nghị lực. Từ dấu chân họ, ta học được rằng trái tim mình
rộng lớn hơn ta từng nghĩ. Rằng sống vì người khác, chở che và bao dung, cũng
là một loại hạnh phúc – thứ hạnh phúc vượt ngoài mọi tính toán được – mất.
Có người đồng hành
lặng lẽ, không nói nhiều, chỉ siết chặt bàn tay. Sự hiện diện của họ đủ để ta
thấy đời này còn nhiều ấm áp. Bước bên nhau qua những dốc gập ghềnh, ta mới nhận
ra: hạnh phúc chẳng phải là đích đến, mà chính là hơi ấm lan tỏa từ dấu chân
cùng đi.
Và có người dạy ta
rằng: ngay cả trong cô đơn, ta vẫn có thể tìm thấy một thứ hạnh phúc khác –
hạnh phúc của bản lĩnh, của tự do, khi dám đứng thẳng giữa đời mà không cần vịn
vào ai.
Người để lại nụ
cười, người trao đi nước mắt. Người mang đến ánh sáng, người gieo cả bóng tối.
Nhưng tất cả hòa lại thành một con đường đầy dấu chân, nơi ta nhận ra chính
mình đang lớn dần lên.
Có người thắp lửa bình minh,
Trao ta sự sống, trao tình vô biên.
Có người dìu bước qua thuyền,
Dạy ta vẹn nghĩa, giữ hiền giữa tâm.
Có người gieo hạt
âm thầm,
Nâng ta đứng vững giữa trầm bão giông.
Có người đồng vọng bên sông,
Để ta ấm áp, chan nồng tháng năm.
Người cho nụ cười
xa xăm,
Người trao nước mắt thấm ngầm tim ta.
Cảm ơn từng dấu chân qua,
Giúp ta tĩnh lặng, nở hoa giữa đời.
Có lẽ, biết ơn không chỉ là một lời nói.
Biết ơn là cách ta sống, là cách ta giữ cho dấu chân mình không lạnh lẽo, vô
tình. Biết ơn để không phí hoài giọt lệ ai đã rơi vì ta. Biết ơn để tìm lại bến
đò xưa. Biết ơn để yêu thương nhiều hơn, bao dung nhiều hơn, và để mỗi bước
chân ta đi cũng có thể trở thành “dấu chân người”
trong đời ai khác.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét