Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2025

ƠN NGHĨA SINH THÀNH

 


Vu Lan về, lòng người lại dâng trào bao cảm xúc thiêng liêng hướng về đấng sinh thành. Giữa nhịp sống bộn bề, có khi ta vô tình lãng quên bóng dáng tảo tần, bàn tay nhọc nhằn đã nuôi dưỡng ta khôn lớn. Cha là ngọn núi vững vàng, mẹ là dòng sông mát lành; công ơn trời biển ấy, dẫu ngàn năm cũng khó vẹn tròn đáp trả.

Xin được dâng lên cha mẹ bài thơ nhỏ này như một nén hương lòng, thay lời tri ân sâu nặng. Ước mong rằng từng câu chữ sẽ chan chứa lòng biết ơn, niềm kính yêu và lời hứa sống cho xứng đáng với công cha nghĩa mẹ – những bậc sinh thành đã dâng hiến trọn đời mình cho con cháu.

 

ƠN NGHĨA SINH THÀNH

Tóc cha như áng mây ngàn,
Mẹ là vầng nguyệt soi trang đời này.
Sông sâu cuộn chảy tháng ngày,
Tình thương cha mẹ dâng đầy biển khơi.

Công cha sánh núi cao vời,
Nghĩa mẹ như nước giữa trời mênh mông.
Nhật nguyệt soi tỏ non sông,
Đời đời con cháu nhớ công sinh thành.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Ba Đứng Lại

  Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...