GIỌT NƯỚC LẦU BÁT GIÁC
Verse 1
Điều hòa nhỏ giọt tường xưa,
Tí tách thành nhạc giữa trưa sân trường.
Quốc Hưng sáng trí
khôn lường,
Đặt thùng hứng nước – đời thường hóa hay.
Hoàng Linh góp
tiếng vui thay,
Nụ cười lan tỏa vơi đầy gió trăng.
Giọt rơi in bóng hoa đăng,
Để lưu kỷ niệm ngân vang một thời.
Verse 2
Trăng sáng vằng vặc chiếu sân trường,
Giọt nước rơi rơi khẽ vấn vương.
Quốc Hưng trí sáng bày phương tiện,
Hoàng Linh lòng vui quên nắng sương.
Dòng mát rửa tay
trong vắt ngọc,
Âm vang tiếng cười ấm tình thương.
Chuyện đời giản dị thành lưu bút,
Hoàng Long kỷ niệm mãi muôn phương.
DROPS AT THE OCTAGON
PAVILION
Verse 1
The air-con drips on ancient wall,
Each drop becomes music at noon in the hall.
Quốc Hưng, a mind both sharp and
bright,
Placed a pail for water – simple turned to delight.
Hoàng Linh’s laughter joined the way,
A smile spread wide through moonlit play.
Each falling drop like lantern’s gleam,
A keepsake kept, a lasting dream.
Verse 2
Moonlight floods the schoolyard bright,
Falling drops bring soft delight.
Quốc Hưng’s wit designs with care,
Hoàng Linh’s joy forgets the glare.
Cool streams wash hands, as jade they seem,
Echoing laughs with warmth that gleams.
Life’s small tales turn to memoirs long,
Hoàng Long’s memories ever strong.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét