NHẤT CHỮ NHÂN
(Phạm
Quốc Hưng)
Ấm
tỏa hương sen, hạc đốt trầm.
Một mình như thế, liệu có hâm?
Nhân tình thế thái, ngồi suy ngẫm,
Thấy ở trên đời, nhất chữ NHÂN.
Trong làn khói trầm
bảng lảng quyện cùng hương sen thanh khiết, bóng dáng một người lặng lẽ nơi góc
nhỏ thân quen gợi nên bao suy ngẫm. Ở giữa chốn đông người, đôi khi dáng vẻ
ngồi một mình tĩnh tại dễ khiến kẻ khác cười chê là “khác lạ” hay “hâm dở”.
Nhưng chính trong sự tĩnh lặng đó, tâm hồn mới đủ khoảng rộng để lắng nghe đời
sống chuyển mình, để chiêm nghiệm bao thăng trầm của nhân tình thế thái.
Người viết những câu
thơ kia không phải kẻ đứng ngoài cuộc, mà chính là người đã bao năm ngồi gác
cổng trường Hoàng Long. Ngày nối ngày, mùa nối mùa, chứng kiến từng lớp học trò
đến rồi đi, từng mái tóc thầy cô xanh rồi bạc, từng bức tường ngói cũ đổi thành
dãy nhà mới. Thời gian có thể làm phai nhạt màu sơn, làm thay đổi cảnh vật,
nhưng không thể lay chuyển được một tấm lòng thủy chung: lòng yêu nghề, yêu
trường, và tình cảm son sắt với nơi đã gắn bó suốt chặng đường dài.
Trong sự kiên định
ấy, tác giả ngộ ra một lẽ: ở trên đời, danh lợi, địa vị, giàu sang… đều chỉ là
những mảng màu phai nhạt theo năm tháng. Điều ở lại, bền vững với thời gian,
chính là chữ NHÂN – nhân hậu, nhân nghĩa, nhân tình. Bởi có chữ NHÂN,
người giữ cổng trường không chỉ trông coi một lối đi, mà còn lặng lẽ gìn giữ ký
ức, chở che kỷ niệm, và tiếp thêm sự an yên cho biết bao thế hệ học trò.
Thế nên, ngồi một mình dưới bóng trăng hay giữa làn hương trầm, tác giả chẳng hề lạc lõng. Trái lại, đó là phút giây tâm hồn được thăng hoa, tìm thấy điểm tựa bền lâu trong một thế giới đổi thay không ngừng. Và trong cõi đời đầy biến động này, giữ trọn chữ NHÂN cũng là giữ trọn chính mình, giữ trọn tình yêu cho mái trường Hoàng Long thân thương.
THE SUPREME VIRTUE: NHÂN
(Phạm Quốc Hưng)
The teapot spreads
the lotus’ gentle flame,
The crane lights incense, stillness stays the same.
Alone I sit - some may call it odd,
Yet life reveals: above all stands NHÂN.
In the drifting
incense smoke, mingled with the pure fragrance of lotus, the quiet figure of a
man in his familiar corner awakens many reflections. Amid the crowd, his
solitary composure might invite laughter or even mockery as something “strange”
or “foolish.” Yet it is precisely in that stillness that the soul finds the
vastness to listen to life unfolding, and to ponder the countless ups and downs
of human affairs.
The author of these
verses is no bystander, but the one who, for many long years, has kept watch
over the gate of Hoàng Long School. Day after day, season after season, he has
seen generations of students come and go; he has watched teachers’ hair turn
from black to silver, and old tiled walls give way to new buildings. Time may
fade paint and alter the scenery, but it cannot move a faithful heart: the love
for the profession, the devotion to the school, and the steadfast affection for
a place bound to him through the long passage of years.
In that constancy, he
has realized a profound truth: in this world, fame, fortune, rank, and wealth
are but fleeting colors that fade with time. What endures, what remains firm
against the erosion of years, is the virtue of NHÂN—humanity,
compassion, benevolence. With NHÂN, the school gatekeeper is not merely guarding
an entrance, but quietly safeguarding memories, sheltering cherished moments,
and offering peace of mind to countless generations of students.
Thus, whether sitting
alone under the moonlight or amidst the fragrance of incense, he is never truly
lonely. On the contrary, those are the moments when the soul is uplifted,
finding an eternal anchor in a world of constant change. And in this life of
ceaseless turmoil, to hold fast to NHÂN is to hold fast to oneself, and
to preserve an undying love for the beloved Hoàng Long School.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét