VỊNH CÁNH DIỀU

 


VỊNH CÁNH DIỀU

Gió đưa cánh diều bay xa,
Mang theo ước mộng tuổi hoa một thời.
Trời xanh dệt khúc tình đời,
Mây nghiêng trắng mỏng – nụ cười trẻ thơ.

Sợi dây run nhịp mộng mơ,
Nối hồn quê mẹ, đôi bờ nhớ thương.
Diều vươn hun hút vô thường,
Ngân vang vọng mãi quê hương thuở nào.

 (Yên Mỹ, tối 30/8/2025)


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mái Ấm Quê Mình

CHIẾC XE CHỞ GIÓ TUỔI THƠ