VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN HÒA BÌNH

 


Khi bình minh vừa hé rạng, ánh nắng đầu tiên chạm vào lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay trong gió, ta bỗng nghe vang vọng giai điệu hào hùng của ca khúc “Viết tiếp câu chuyện hòa bình”. Giai điệu ấy không đơn thuần là nhạc, mà giống như một dòng chảy bất tận, nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai, đánh thức trong lòng mỗi người Việt Nam niềm tự hào xen lẫn lòng biết ơn.

Âm nhạc ở đây không chỉ để thưởng thức. Nó như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng cũng đầy tha thiết rằng: hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là món quà vô giá được cha ông đánh đổi bằng máu xương, bằng tuổi trẻ, bằng những năm tháng thanh xuân chưa kịp nở hoa đã hóa thành bất tử.

“Cha ông ta ngày xưa ngã xuống, để cho đời ta ngày sau đổi lấy hòa bình.” Câu hát ngắn gọn, mộc mạc, nhưng chứa đựng cả ngàn trang sử. Mỗi chữ như một nhát khắc vào ký ức, như một nén nhang gửi tới những người đã nằm lại nơi chiến trường. Từ nghìn năm trước, khi dòng máu Lạc Hồng cuộn chảy trong tim tiền nhân, đến những năm tháng kháng chiến, những lớp trai trẻ ra đi không hẹn ngày trở về, tất cả đã cùng viết nên khúc tráng ca để đất nước có ngày hôm nay. Và từ trong những nốt nhạc của Nguyễn Văn Chung, lịch sử không còn là những trang sách xa vời, mà hiện hữu, sống động, như đang thì thầm bên tai ta rằng: hãy biết ơn, hãy trân trọng, hãy sống cho xứng đáng.

Nhưng ca khúc không chỉ dừng lại ở ký ức. Nó là một lời hiệu triệu. “Cùng tôi viết tiếp câu chuyện hòa bình” – hai chữ “cùng tôi” giản dị thôi nhưng như một cái siết tay, một ánh nhìn đồng lòng. Bởi hòa bình không thể chỉ được giữ bởi một người, một thế hệ. Hòa bình cần triệu triệu trái tim chung nhịp, cần những đôi vai sát cánh, cần từng bàn tay góp sức. Và chính vì thế, giai điệu ấy đã vượt khỏi khuôn khổ của một ca khúc để trở thành nhịp đập chung, để bất kỳ ai cất lên cũng thấy mình là một phần của câu chuyện lớn lao ấy.

Thật đẹp biết bao khi giai điệu hòa bình ấy vang trên những sân khấu lớn nhỏ, từ quảng trường quốc gia đến những buổi lễ chào cờ của học sinh, sinh viên. Có lần, hơn năm nghìn sinh viên cùng đồng diễn “Viết tiếp câu chuyện hòa bình” trong nắng sớm TP.HCM, từng giọng ca hòa vào nhau, từng cánh tay giơ cao, cả không gian bừng lên một niềm tự hào thiêng liêng. Cũng chính ca khúc ấy đã khiến hàng triệu người rưng rưng trong khoảnh khắc đội tuyển bóng đá Việt Nam giành chiến thắng, lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới. Âm nhạc, trong khoảnh khắc ấy, không còn chỉ là giai điệu – nó là sức mạnh cộng đồng, là sự đồng lòng của một dân tộc.

Và rồi, thông điệp ấy hướng thẳng đến tuổi trẻ hôm nay. Khi nhạc sĩ viết: “Tuổi trẻ Việt Nam lòng đầy khát khao vươn vai cùng thế giới”, anh không chỉ nói về khát vọng hội nhập, mà còn khơi dậy hình ảnh Thánh Gióng vươn mình từ truyền thuyết, gửi gắm niềm tin rằng lớp trẻ sẽ tiếp bước cha anh, sẽ viết nên trang sử mới bằng trí tuệ, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc. Nếu cha ông từng hỏi: “Liệu ta có sẵn sàng hy sinh tuổi xuân cho thế hệ mai sau không?”, thì thế hệ hôm nay phải tự vấn: “Ta có dám cống hiến, dám sống trách nhiệm, để xứng đáng với hòa bình mình đang thụ hưởng không?”

Ca khúc không dừng lại ở âm nhạc. Doanh thu của nó đã được gửi tặng cựu chiến binh – những con người bằng xương bằng thịt từng viết nên những trang đầu tiên của hòa bình. Và rồi, nó được dịch ra tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Nhật, để bạn bè quốc tế cũng hiểu rằng: Việt Nam, một dân tộc từng chịu nhiều đau thương, giờ đây khát khao và tôn vinh hòa bình như thế nào.

Khi lời ca khép lại bằng hình ảnh “ánh nắng chiếu rực rỡ, quốc kỳ tung bay phấp phới”, ta thấy hiện ra không chỉ một buổi sớm chào cờ, mà cả một biểu tượng bất diệt: lá cờ đỏ sao vàng mãi tung bay trong ánh sáng, như niềm tin, như hy vọng. Niềm tin rằng hôm nay ta sống trong hòa bình, và ngày mai, khi con cháu ta đứng dưới lá cờ ấy, chúng cũng sẽ hát vang bài ca này, với cùng một niềm kiêu hãnh và yêu thương.

“Viết tiếp câu chuyện hòa bình” – đó không chỉ là tên một ca khúc, mà là lời nhắn gửi cho mỗi người Việt Nam. Hãy biết trân trọng quá khứ, sống xứng đáng trong hiện tại, và cùng nhau viết tiếp tương lai. Để câu chuyện ấy mãi ngân vang, để hòa bình mãi hiện hữu, không chỉ trên trang sử, mà trong từng nhịp đập trái tim, trong từng hành động nhỏ bé mỗi ngày.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mái Ấm Quê Mình

CHIẾC XE CHỞ GIÓ TUỔI THƠ