VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN HÒA
BÌNH
Khi bình
minh vừa hé rạng, ánh nắng đầu tiên chạm vào lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay
trong gió, ta bỗng nghe vang vọng giai điệu hào hùng của ca khúc “Viết tiếp câu
chuyện hòa bình”. Giai điệu ấy không đơn thuần là nhạc, mà giống như một dòng
chảy bất tận, nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai, đánh thức trong lòng mỗi
người Việt Nam niềm tự hào xen lẫn biết ơn.
Âm nhạc ở
đây không chỉ để thưởng thức. Nó như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng cũng đầy
tha thiết rằng: hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là món quà
vô giá được cha ông đánh đổi bằng máu xương, bằng tuổi trẻ, bằng những năm
tháng thanh xuân chưa kịp nở hoa đã hóa thành bất tử.
“Cha ông
ta ngày xưa ngã xuống, để cho đời ta ngày sau đổi lấy hòa bình.” Câu hát ngắn
gọn, mộc mạc, nhưng chứa đựng cả ngàn trang sử. Mỗi chữ như một nhát khắc vào
ký ức, như một nén nhang gửi tới những người đã nằm lại nơi chiến trường. Từ
nghìn năm trước, khi dòng máu Lạc Hồng cuộn chảy trong tim tiền nhân, đến những
năm tháng kháng chiến, những lớp trai trẻ ra đi không hẹn ngày trở lại, tất cả
đã cùng viết nên khúc tráng ca để đất nước có ngày hôm nay. Và từ trong những
nốt nhạc của Nguyễn Văn Chung, lịch sử không còn là những trang sách xa vời, mà
hiện hữu, sống động, như đang thì thầm bên tai ta rằng: hãy biết ơn, hãy trân
trọng, hãy sống cho xứng đáng.
Nhưng ca
khúc không chỉ dừng lại ở ký ức. Nó là một lời hiệu triệu. “Cùng tôi viết tiếp
câu chuyện hòa bình” – hai chữ “cùng tôi” giản dị thôi nhưng như một cái siết
tay, một ánh nhìn đồng lòng. Bởi hòa bình không thể chỉ được giữ bởi một người,
một thế hệ. Hòa bình cần triệu triệu trái tim chung nhịp, cần những đôi vai sát
cánh, cần từng bàn tay góp sức. Và chính vì thế, giai điệu ấy đã vượt khỏi
khuôn khổ của một ca khúc để trở thành nhịp đập chung, để bất kỳ ai cất lên
cũng thấy mình là một phần của câu chuyện lớn lao ấy.
Thật đẹp
biết bao khi giai điệu hòa bình ấy vang trên những sân khấu lớn nhỏ, từ quảng
trường quốc gia đến những buổi lễ chào cờ của học sinh, sinh viên. Có lần, hơn
năm nghìn sinh viên cùng đồng diễn “Viết tiếp câu chuyện hòa bình” trong nắng
sớm TP.HCM, từng giọng ca hòa vào nhau, từng cánh tay giơ cao, cả không gian
bừng lên một niềm tự hào thiêng liêng. Cũng chính ca khúc ấy đã khiến hàng triệu
người rưng rưng trong khoảnh khắc đội tuyển bóng đá Việt Nam giành chiến thắng,
lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới. Âm nhạc, trong khoảnh khắc ấy, không còn chỉ
là giai điệu – nó là sức mạnh cộng đồng, là sự đồng lòng của một dân tộc.
Và rồi,
thông điệp ấy hướng thẳng đến tuổi trẻ hôm nay. Khi nhạc sĩ viết: “Tuổi trẻ
Việt Nam lòng đầy khát khao vươn vai cùng thế giới”, ông không chỉ nói về khát
vọng hội nhập, mà còn khơi dậy hình ảnh Thánh Gióng vươn mình từ truyền thuyết,
gửi gắm niềm tin rằng lớp trẻ sẽ tiếp bước cha anh, sẽ viết nên trang sử mới
bằng trí tuệ, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc. Nếu cha ông từng hỏi: “Liệu ta
có sẵn sàng hy sinh tuổi xuân cho thế hệ mai sau không?”, thì thế hệ hôm nay
phải tự vấn: “Ta có dám cống hiến, dám sống trách nhiệm, để xứng đáng với hòa
bình mình đang thụ hưởng không?”
Ca khúc
không dừng lại ở âm nhạc. Doanh thu của nó đã được gửi tặng cựu chiến binh –
những con người bằng xương bằng thịt từng viết nên những trang đầu tiên của hòa
bình. Và rồi, nó được dịch ra tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Nhật, để bạn bè quốc
tế cũng hiểu rằng: Việt Nam, một dân tộc từng chịu nhiều đau thương, giờ đây
khát khao và tôn vinh hòa bình như thế nào.
Khi lời
ca khép lại bằng hình ảnh “ánh nắng chiếu rực rỡ, quốc kỳ tung bay phấp phới”,
ta thấy hiện ra không chỉ một buổi sớm chào cờ, mà cả một biểu tượng bất diệt:
lá cờ đỏ sao vàng mãi tung bay trong ánh sáng, như niềm tin, như hy vọng. Niềm
tin rằng hôm nay ta sống trong hòa bình, và ngày mai, khi con cháu ta đứng dưới
lá cờ ấy, chúng cũng sẽ hát vang bài ca này, với cùng một niềm kiêu hãnh và yêu
thương.
“Viết
tiếp câu chuyện hòa bình” – đó không chỉ là tên một ca khúc, mà là lời nhắn gửi
cho mỗi người Việt Nam. Hãy biết trân trọng quá khứ, sống xứng đáng trong hiện
tại, và cùng nhau viết tiếp tương lai. Để câu chuyện ấy mãi ngân vang, để hòa
bình mãi hiện hữu, không chỉ trên trang sử, mà trong từng nhịp đập trái tim,
trong từng hành động nhỏ bé mỗi ngày.
Lời
bài hát “VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN HÒA BÌNH”
Cha ông ta ngày xưa ngã xuống để cho đời ta
ngày sau đổi lấy hòa bình.
Giữa khói binh ai cũng nguyện lòng hy sinh.
Xin tri ân những
người chiến sĩ quên đi niềm riêng, quên đi cả bản thân mình,
Cuộn chảy trong lòng một dòng máu nóng, dòng máu Lạc Hồng.
Tạ ơn những người
gìn giữ nước non Đại Việt nghìn năm trước (huh huh huh huh),
Tạ ơn người Cha già của chúng ta trên con đường cứu nước (huh huh huh huh).
Để cho đất nước yên
vui từ đó,
Để cho đỏ thắm màu cờ tự do,
Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng (hah hah).
Cùng tôi viết tiếp
câu chuyện hòa bình,
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh,
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ, quốc kỳ tung bay phấp phới.
Huh hah...
Huh, huh hah...
Huh, huh hah...
Huh, huh hah...
Hoh, hoh hoh...
Hoh hoh...
Hoh, hoh hoh hoh...
Hoh hoh hoh, hoh...
Cha ông ta ngày xưa
ngã xuống để cho đời ta ngày sau đổi lấy hòa bình.
Giữa khói binh (khói binh),
Ai cũng nguyện lòng hy sinh (cũng nguyện lòng hy sinh).
Xin tri ân những
người chiến sĩ quên đi niềm riêng, quên đi cả bản thân mình (hoh, hoh hoh hoh).
Cuộn chảy trong lòng một dòng máu nóng, dòng máu Lạc Hồng (hoh hoh hoh hoh
hoh).
Trường Sa, Hoàng Sa
là của chúng ta, không thể nào đánh đổi (không thể nào đánh đổi).
Tuổi trẻ Việt Nam lòng đầy khát khao, vươn vai cùng thế giới (vươn vai cùng thế
giới).
Để cho đất nước yên
vui từ đó,
Để cho đỏ thắm màu cờ tự do,
Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng (hoh hoh hoh, từ ngày
chiến thắng).
Cùng tôi viết tiếp
câu chuyện hòa bình,
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh,
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ, quốc kỳ tung bay phấp phới.
Tạ ơn những người
gìn giữ nước non Đại Việt nghìn năm trước
(hoh hoh hoh hoh, hoh hoh hoh hoh, hoh hoh hoh hoh).
Tạ ơn người Cha già của chúng ta trên con đường cứu nước
(hoh hoh hoh hoh, hoh hoh hoh hoh, hoh hoh hoh hoh).
Để cho đất nước yên
vui từ đó (hoh hoh),
Để cho đỏ thắm màu cờ tự do (hoh hoh),
Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng (từ ngày chiến thắng).
Cùng tôi viết tiếp
câu chuyện hòa bình (hoh hoh),
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh (hoh hoh hoh),
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ, quốc kỳ tung bay phấp phới
(hoh hoh hoh hoh hoh, hoh hoh).
Cùng tôi viết tiếp
câu chuyện hòa bình,
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh,
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ, quốc kỳ tung bay phấp phới,
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ, quốc kỳ tung bay phấp phới.
Hoh hoh hoh, hoh
hoh hoh hoh,
Hoh hoh hoh, hoh hoh hoh hoh,
Hoh hoh hoh, hoh hoh hoh hoh,
Hoh hoh hoh hoh hoh, hoh hoh hoh (hoh).
TRANSLATION
LET’S
CONTINUE THE STORY OF PEACE
When dawn
first breaks and the morning sun touches the red flag with its golden star,
fluttering proudly in the wind, one suddenly hears the resounding strains of
the song “Let’s Continue the Story of Peace.” Its melody is
not merely music - it flows like an unending current, weaving past, present,
and future together, stirring in every Vietnamese heart a pride inseparable
from gratitude.
Here,
music is more than art to be enjoyed. It is a tender yet insistent reminder:
peace today is not to be taken for granted. It is a priceless gift, exchanged
for the blood, the youth, the unlived springs of generations who laid down
their lives before their dreams could blossom, so that their sacrifice might
live forever.
“Our
fathers once fell, so that we, their children, could inherit peace.” The lyric
is simple, almost rustic, yet it carries the weight of a thousand pages of
history. Each word feels like a chisel into memory, a burning incense stick for
those who remain forever on the battlefield. From the time the blood of Lạc
Hồng first surged in the veins of our ancestors, through the long years of
resistance when young men departed without promise of return, they all helped
compose the epic that has brought us this day. In Nguyễn Văn Chung’s notes,
history is no longer something distant on the page. It is alive, close,
whispering in our ear: be grateful, be mindful, live worthily.
But the
song does not dwell only in remembrance. It is also a summons. “Join me
in continuing the story of peace” - those two simple words, “join
me,” feel like the clasp of hands, the meeting of eyes in shared
resolve. For peace cannot be guarded by one person or one generation alone. It
needs millions of hearts beating in unison, shoulders standing side by side,
hands joined in effort. And thus the melody surpasses the frame of a song to
become a shared heartbeat - whoever sings it feels part of that greater story.
How
beautiful it is when this anthem of peace resounds on stages large and small -
from national squares to flag-raising ceremonies of students. There was a time
when more than five thousand young people in Hồ Chí Minh City performed “Let’s
Continue the Story of Peace” together in the early sunlight - their
voices blending, their arms raised, the whole space lit with sacred pride. It
was this same song that moved millions to tears when the Vietnamese football
team triumphed and the red flag with its golden star flew high. In those
moments, music was no longer melody - it was the power of community, the unity
of a nation.
And the
song speaks directly to today’s youth. When the composer writes: “Vietnamese
youth, our hearts filled with the desire to rise alongside the world,” he
does more than invoke the dream of integration. He awakens the image of Thánh
Gióng from legend, entrusting to the young the faith that they will follow in
their forebears’ footsteps - writing new chapters of history with intellect,
responsibility, and love for the homeland. If the generations before once asked
themselves: “Are we ready to sacrifice our youth for the generations to
come?” then today’s youth must ask in return: “Do we dare to
devote ourselves, to live responsibly, to be worthy of the peace we now
inherit?”
Nor does
the song end with music alone. Its proceeds were donated to veterans - living
witnesses who first inscribed the earliest chapters of peace. Later it was
translated into English, Russian, Japanese - so that international friends too
may understand how a nation once scarred by suffering now cherishes peace,
yearns for it, and honors it as sacred.
And when
the song closes with the image of “sunlight blazing, the national flag
flying high,” what appears is not only a morning flag-raising, but an
immortal symbol: the red flag with its golden star forever streaming in the
light, like faith, like hope. Faith that today we live in peace; hope that
tomorrow, when our children and grandchildren stand beneath that flag, they too
will sing this song - with the same pride, the same love.
“Let’s
Continue the Story of Peace” - it is more than the
name of a song. It is a message to every Vietnamese: cherish the past, live
worthily in the present, and together write the future. So that the story may
forever resound, so that peace may live on - not only on the pages of history,
but in every heartbeat, in every simple act of each day.
TRANSLATION
OF THE SONG LYRICS
Our forebears became martyrs to the cause
of freedom,
Making the ultimate sacrifice.
This song is a
fitting tribute to the unsung heroes.
In our veins flows the patriotic pride of Lac Hong.
Words cannot
express our thankfulness to the ancestors.
Uncle Ho Chi Minh deserves our undying gratitude.
Let my country live
in harmony,
And in freedom thanks to the blood shed.
Let the smiles of joy echo from the triumph.
Let's continue the
story of peace.
When our beloved country thrives,
Enjoy the sunshine on our flag flying with pride.
Paracel and Spratly
Islands are ours forever.
The Vietnamese youth aspire to flourish globally.
Let my country live
in harmony,
And in freedom thanks to the blood shed.
Let the smiles of joy echo from the triumph.
Let's continue the
story of peace.
When our beloved country thrives,
Enjoy the sunshine on our flag flying with pride.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét