MƯA ĐỎ

 


Có những thước phim vượt lên trên nghệ thuật, để trở thành ký ức thiêng liêng của một dân tộc. “Mưa Đỏ” – bộ phim tái hiện 81 ngày đêm máu lửa ở Thành cổ Quảng Trị – không chỉ ghi lại một trận đánh, mà còn khắc sâu lời thề bất tử của tuổi trẻ: lấy máu xương viết nên trang sử vàng.

Trong bóng tối khán phòng, từng hạt mưa ngoài kia dường như chan hòa cùng giọt lệ người xem. Phim khép lại, nhưng dư vang còn ngân mãi: đó là tiếng gọi từ những thanh xuân đôi mươi – sinh viên, nghệ sĩ, trí thức – đã gác lại mộng đời, hóa thân vào vận mệnh non sông.

Bài thơ “Mưa Đỏ” cất lên từ cảm hứng ấy – vừa là khúc tri ân lặng thầm, vừa là ngọn lửa truyền đời cho thế hệ hôm nay. Để mỗi chúng ta, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam, càng thấu hiểu: hòa bình không phải món quà vô giá từ trời ban, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu đào của cha anh. Và chính chúng ta – bằng tri thức, khát vọng và niềm tin – phải tiếp bước, giữ cho ngọn đuốc ấy cháy sáng trên con đường xây dựng và phát triển đất nước.

 

MƯA ĐỎ

Thu sang, Láng Hạ mưa bay,
Rạp Quốc gia sáng, phim hay bắt đầu.
Khán phòng lặng đến thẳm sâu,
“Mưa Đỏ” nổi nhịp trong màu khói bom.

Ngoài kia mưa giọt mỏi mòn,
Trên màn lửa đạn đỏ vòm trời xưa.
Tuổi hai mươi, bước chân đưa,
Ngã trong khói lửa – máu thừa còn rung.

Khán phòng rơi phút lặng chung,
Cờ sao rực sáng lay từng tầng mây.
Phim đâu chỉ kể qua ngày,
Mà như gương sáng soi ngay cuộc đời.

Quảng Trị một thuở chơi vơi,
Đêm ngày khói lửa, máu trời tuôn rơi.
Thành cổ lửa rực ngút ngời,
Người đi để lại ngàn đời xót xa.

Máu thắm vào lòng quê nhà,
Đất ôm hơi ấm, ngợi ca tên người.
Giã từ nhạc viện ai ơi,
Cường đi chiến trận, sáng ngời tuổi xuân.

Bình cầm cọ vẽ hồng ân,
Tú non ký máu, dấn thân chiến trường.
Sen thô mà dạ yêu thương,
Hải hiền hậu, Tạ kiên cường dẫn quân.

Hồng tay chèo, chẳng ngại ngần,
Băng qua bom đạn, ân cần cứu thương.
Quang nơi tuyến địch can trường,
Lòng anh nhân hậu, xót thương muôn phần.

Bom rơi vẫn cười rung ngân,
Chia nhau mẩu bánh, tinh thần an nhiên.
Tấn xem sinh tử bình yên,
Càng thêm can đảm vững bền niềm tin.

Ngã rồi, ý chí chẳng chìm,
Tượng đài bất tử in tim trời lành.
Ngọn đuốc lý tưởng rực thành,
Soi trong thời chiến, sáng quanh thời bình.

Hòa bình – viết tiếp nhân sinh,
Hiến dâng tuổi trẻ gửi tình năm xưa.
Ngồi giữa giảng đường ban trưa,
Càng thêm thấu hiểu máu thừa đổi ra.

Chiến trường thời bình vẫn là:
Tấm lòng san sẻ, muôn nhà dựng xây.
Khởi nghiệp, nghiên cứu hôm nay,
Cũng là giữ nước từng ngày tuổi xanh.

Phim như lửa ấm tỏa quanh,
Hạt mầm lý tưởng vươn nhanh tuổi hồng.
Giọt lệ rơi vào hư không,
Hóa thành sức mạnh, hóa đồng quang vinh.

“Mưa Đỏ” nhắn khẽ chúng mình:
Đừng vô cảm giữa bóng hình tuổi thơ.
Đừng coi nhân nghĩa thờ ơ,
Đừng đem lợi ích che mờ tình chung.

Sống như suối mát trập trùng,
Đi qua ghềnh thác vẫn cùng trời xanh.
Học người đi trước mong manh,
Giữa thời bình - bớt tranh giành, khổ đau.

Phim tàn, ánh sáng nhạt màu,
Cờ bay ký ức nghìn sau rạng ngời.
Đỏ như máu nhuộm rợp trời,
Thấm vào đất mẹ, muôn đời sử xanh.

Đêm thu đón giọt mưa lành,
“Mưa Đỏ” còn đó – lưu danh đất trời.
Tuổi trẻ thắp lửa sáng ngời,
Dựng xây đất nước, nối đời cha ông.







Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mái Ấm Quê Mình

CHIẾC XE CHỞ GIÓ TUỔI THƠ