Đôi
Mắt
(Toon Hi)
Đôi
mắt người ấy trong xanh,
Như
là suối mát long lanh chiều hè.
Ánh
nhìn dịu ngọt say mê,
Tựa
trăng mờ tỏ bên lề giấc mơ.
Gió
thu chợt ghé làm thơ,
Mắt
người lắng đọng hững hờ bóng đêm.
Có
khi chợt ướt lặng im,
Như
mưa ngâu đổ bên thềm nhớ thương.
Dẫu
đời vạn nẻo lạc phương,
Mắt
người vẫn mãi là hương thuở nào.
Duyên
tình nhuộm ánh trăng sao,
Để
tôi ngơ ngẩn nhìn vào mắt em.
Bài 2
Mắt em nguyệt sáng hồ thu,
Long lanh giọt ngọc sương mù chớm tan.
Ánh nhìn như khói mây ngàn,
Như cơn gió bấc ngang tàn xuân xưa.
Bên hiên lá rụng trong mưa,
Tiếng tơ ai gảy nửa trưa u hoài.
Sông ngân bến vắng thuyền ai,
Nguyệt soi đáy nước u hoài bóng in.
Dẫu trăm dặm cách đôi miền,
Mắt em vẫn ngát hương nguyền thuở nao.
Nửa đời lạc giữa chiêm bao,
Còn vương đáy mắt ngọt ngào cố nhân.
Bài 3
Mắt em hun hút chiều sương,
Như hồ tịch mịch soi đường viễn du.
Ánh nhìn se sắt mùa thu,
Tựa trăng cuối nguyệt ngậm u hoài buồn.
Bến xưa gãy nhịp đò suôn,
Lời thề rơi giữa mưa nguồn gió ngâu.
Tiếng tơ bạc trắng mái đầu,
Gảy trong khoảng vắng canh thâu lạnh lùng.
Dẫu trăng có úa bên sông,
Mắt em vẫn giữ bóng hồng năm xưa.
Người đi khuất nẻo thiên thư,
Còn ta mắc kẹt trong mơ mắt người.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét