Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2025

DẤU CHÂN NGƯỜI GIEO HẠT

 


🧭 Làm thầy, chúng tôi không mưu cầu để lại tên mình trong bảng vàng thành tích, mà chỉ mong một ngày nào đó, học trò nhớ lại – và trong ký ức của các em, có một ánh mắt từng tin tưởng, một câu nói từng nâng đỡ, một bài học từng thắp sáng điều gì đó bên trong.

🤖 Giữa thời đại mà công nghệ có thể thay nhiều điều, chúng tôi vẫn lặng lẽ chọn ở lại – để gieo hạt bằng lòng tin, bằng trái tim và bằng những dấu chân không ai đo đếm.

🌱 Bài thơ này là một lời gửi gắm – từ những người làm nghề gieo hạt, đến những thế hệ đang và sẽ tiếp tục lớn lên cùng ánh sáng của tri thức và tình người.

DẤU CHÂN NGƯỜI GIEO HẠT

Người đi gieo hạt giữa đời,
Gió sương hun đúc, trăng rơi ánh nhìn.
Vai thầy gánh những ân tình,
Trải qua năm tháng cùng nghìn bước chân.

Gửi vào bảng phấn bao lần,
Giấc mơ em nở dưới tầng mây xanh.
Dẫu là bục giảng mong manh,
Hồn quê vẫn đọng trong vành nôi thơ.

Cơm khoai, áo vá, nắng tơ,
Lá rơi lấp lánh, gió chờ sân ga.
Người đi gieo chữ bao xa,
Chở theo ánh lửa chan hòa yêu thương.

Hôm nay đất nước lên đường,
AI kề bước – tỏa hương cuộc đời.
Dẫu cho máy học hiểu lời,
Vẫn cần tim đập – tình người thiết tha.

Bàn tay nhân thế bao la,
Cầm tay em viết nét hoa đầu đời.
Không ai thay thế nụ cười,
Khi thầy chạm đến phần người trong em.

Trí khôn chẳng chỉ nhớ thêm,
Mà là cách sống dịu êm với người.
Người gieo hạt giữa đất trời,
Dẫn em qua những ngã đời chơi vơi.

Tâm thầy soi sáng tim người,
Cho mầm tri thức xanh tươi nảy chồi.
Tương lai từ những chiếc nôi,
Từng tia nắng ấm bồi hồi thầy trao.

Phấn rơi nhè nhẹ nghiêng chao,
Thấm vào gió mới xôn xao nắng hồng.

Người gieo hạt giữa mênh mông,
Ươm niềm hy vọng vào lòng thế nhân...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...