VÂN,
DINH VÀ MẺ LẠC NÂU
(Bữa trưa
ngày 01/6/2025)
Lạc rang hơi sẫm màu nâu,
Chắc do quên lửa đôi câu giữa
ngày.
Dinh Tò He chạy đâu đây,
Vân đành trút tạm - lòng đầy
bâng khuâng.
Một blog thơ–văn cá nhân, ghi lại đời tư và những lát cắt bình dị của cuộc sống quanh mình – nhẹ nhàng, mộc mạc, đôi khi sâu lắng, như hương mộc thoảng qua bản nhỏ.
Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét