Kính dâng Mẹ bài thơ này – như dòng suối ngọt ngào, là nguồn cội yêu
thương vĩnh hằng trong trái tim con.
Mẹ ơi, con ngồi đây – đứa út ngây ngô – giữa sân nhà trống vắng, hứng
từng chiếc lá rụng lặng thầm như lời Mẹ chưa kịp nói. Khói bếp tắt, võng hát
ngừng, gió hong khô nước mắt đứa con lạc giữa cõi đời không Mẹ.
Con viết những dòng này bằng trái tim rách nát, nơi nỗi đau hóa thành
tóc bạc, nơi ký ức về bàn tay Mẹ ấm áp vẫn còn chưa kịp nguội. Dẫu Mẹ thành mây
trôi về miền vĩnh cửu, tình Người mãi là vầng trăng dịu êm soi bước con đi.
Con trai út của Mẹ
Mẹ đi, lá rụng sân nhà,
Gió trôi nhè nhẹ thoảng qua hương chiều.
Mẹ đi, khói bếp liêu xiêu,
Võng xưa ai hát, nay chiều quạnh hiu?
Mẹ đi, bóng nắng tiêu điều,
Nghiêng theo dáng Mẹ phiêu diêu cuối ngày.
Chúng con ở lại đắng cay,
Vén hoài ký ức, hao gầy tóc sương.
Ơn Mẹ tựa biển yêu thương,
Nghĩa Mẹ sâu tựa đoạn trường trong tim.
Dẫu Mẹ hóa khói mây chìm,
Tình Mẹ còn đó – dịu êm giữa đời.
Yên Mỹ, ngày 03/05/2025

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét