NGOẢNH SANG, MỘT MIỀN BÌNH YÊN
Phố nghiêng nắng xuống vai chiều muộn,
Gió khẽ qua hàng lá rất êm.
Một ánh nhìn qua miền tĩnh lặng,
Nghe trời chợt dịu xuống bên thềm.
Tin nhắn muộn bừng lên ô cửa,
Như đốm đèn hong ấm canh thâu.
Mưa giăng mỏng ngoài hiên lặng lẽ,
Có một người, đêm bớt thẳm sâu.
Biển mở rộng trong chiều sắp
tắt,
Sóng âm thầm gọi phía xa khơi.
Hai bóng đứng yên bên mép nước,
Nghe lòng nhẹ giữa cõi chơi vơi.
Tình yêu chẳng xóa mùa giông
gió,
Chỉ giữ bàn tay lúc chênh vênh.
Không hứa đường mai thôi dốc ngược,
Chỉ cùng nhau bước hết lênh đênh.
Giai điệu khép, mưa còn
ngoài cửa,
Một người còn đó giữa lặng thinh.
Bình yên đâu phải trời quang hết,
Ngoảnh sang, người vẫn ở bên mình.
Quang Đặng
Hà Đông, 16.09.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét