VỀ BẢN SÀI KHAO
Ai qua ghé Mộc Vân Quang,
Sài Khao mở ngõ, mây ngàn mở tim.
Đá cong dẫn lối lặng
im,
Cỏ non níu bước, hương chìm dưới chân.
Mùa cây lặng chín ngoài sân,
Hoa
nghiêng qua mái, gọi gần gió mây.
Nhà sàn nép bóng
vòm cây,
Giữ luôn bếp lửa những ngày người xa.
Chén trà chưa kịp nâng qua,
Mà nghe như đã về nhà từ
lâu.
Chiều
nghiêng xuống mái hiên nâu,
Tiếng chim khép nhẹ một màu bình yên.
Đến rồi lòng bỗng dịu
thêm,
Ngỡ như gặp lại một miền đã quen.
Mai về xuôi ngược
bao miền,
Xin còn nhớ mãi một miền Sài Khao.
---Quang Đặng---
YM, 5/8/2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét