Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

Trái Tim Còn Hát

 





Trái Tim Còn Hát

Kính tặng bố – Hà Xuân Phong


Chiều nghiêng nắng đậu trước hiên nhà,
Cha cầm mic hát rất hiền hòa.
Nhạc còn chưa kịp ngân lên nữa,
Con nghe tim đập trước lời ca.

Thân qua bao bận dao hằn dấu,
Lặng giấu vào trong một tiếng cười.
Thìa cháo nâng niu từng ngụm nhỏ,
Chắt từng hơi thở gửi cho đời.

Đứng trước mic lưng cha vẫn thẳng,
Bình yên như gió thoảng hàng cây.
Không than, không kể điều trầm lặng,
Chỉ để câu ca chạm tháng ngày.

Rặng Trâm Bầu ấy rễ cắm sâu,
Qua bao mưa nắng vẫn xanh màu.
Vỏ cây rạn vết, cha mang sẹo,
Kiêu hãnh ung dung vượt bể dâu.

Có những vết thương chẳng gọi tên,
Năm tháng in hằn vẫn chẳng vơi.
Mà sao ánh mắt còn trong trẻo,
Như buổi ban đầu, ngắm đất trời.

Âm nhạc đâu là phương thuốc tiên,
Chỉ là ngọn lửa giữ bình yên.
Để khi giai điệu vừa cất tiếng,
Lòng người lại thấy sáng niềm tin.

Cha chẳng dạy con điều cao siêu,
Mà bằng năm tháng sống thương yêu.
Đi qua giông bão lòng không cạn,
Vẫn giữ trong tim vạt nắng chiều.

Con hiểu sức người chẳng ở đâu,
Không nơi cơ bắp, chẳng sang giàu.
Mà nơi tim vẫn còn rung động,
Sau bao mất mát, ngẩng cao đầu.

Mai này sân khấu đèn buông lặng,
Tiếng ca theo gió khuất chân trời.
Riêng con còn giữ vầng trăng ấy,
Soi sáng lòng con suốt một đời.

Nếu hỏi điều gì con mang mãi,
Không phải vinh quang, chẳng ngọc ngà.
Chỉ là tiếng hát ngân trong gió,
Và một trái tim... gọi tiếng Cha.


(Quang Đặng – Yên Mỹ, 7.7.2026)

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trái Tim Còn Hát

  Trái Tim Còn Hát Kính tặng bố – Hà Xuân Phong Chiều nghiêng nắng đậu trước hiên nhà, Cha cầm mic hát rất hiền hòa. Nhạc còn chưa kịp...