Có những ngày chỉ cần lật thêm một tờ lịch,
lòng người cũng chợt khựng lại. Bởi ta biết, con thuyền của một người em, một
người đồng nghiệp thân thiết đã đến lúc rời bến cũ để xuôi về một dòng sông
mới. Bến có thể ở lại phía sau, nhưng những mùa nước đã cùng nhau đi qua thì sẽ
mãi neo trong ký ức của những người ở lại.
Rồi sẽ chẳng còn những buổi hai anh em ngồi
đàm đạo chuyện nghề, chuyện đời nơi Lầu Bát Giác lộng gió. Cũng sẽ chẳng còn
những câu trêu đùa vội vã giữa hai tiết giảng, hay những buổi chiều nâng ly bia
mát lạnh, cùng ngồi bình đôi câu thơ khi hoàng hôn chậm rãi buông xuống. Mỗi
cuộc gặp rồi sẽ khép lại ở một thời khắc nào đó, nhưng điều còn ở lại chưa bao
giờ chỉ là kỷ niệm. Đó là nghĩa tình đồng nghiệp, là tình anh em được bồi đắp
qua những tháng năm cùng đứng trên bục giảng.
Người ta vẫn nói, cái tên nhiều khi mang
theo cốt cách của một con người. Nguyễn Tùng Lâm – một cái tên vừa vững
chãi, vừa khoáng đạt. Trong Hán Việt, Tùng Lâm là rừng tùng: nơi
những cây tùng hiên ngang cùng vươn mình giữa gió sương. Tùng dẫu trải bao mưa
tuyết vẫn cắm rễ sâu vào lòng đất, thân thẳng, tán xanh, bền bỉ trước mọi đổi
thay. Người em dạy Toán của tôi cũng như thế. Càng hiểu càng quý bởi một tư duy
sắc sảo, một tác phong mực thước và một bản lĩnh điềm tĩnh. Tôi tin rằng, dẫu
đứng ở bất cứ “cánh rừng” nào của cuộc đời, em vẫn sẽ giữ trọn cốt cách của cây
tùng: vững vàng mà khiêm nhường, hòa cùng muôn lối mà chẳng hòa tan.
Suy cho cùng, nghề gieo hạt của anh em mình
vốn dĩ lặng thầm. Người thầy đâu mong gặt hái điều gì cho riêng mình, chỉ lặng
lẽ vun bồi những mầm xanh, để rồi một ngày nhìn học trò trưởng thành, sống tử
tế, hạnh phúc và có ích cho cuộc đời. Với người làm nghề giáo, ấy đã là mùa hoa
rực rỡ nhất, là trái ngọt đủ đầy nhất sau bao năm tháng miệt mài gieo trồng.
Hôm nay, tiễn em bước tiếp trên một hành
trình mới, anh không nói lời chia xa, bởi những điều chân thành sẽ chẳng bao
giờ có khoảng cách. Chỉ xin gửi theo chút duyên thơ, chút nghĩa tình đồng
nghiệp, tình cảm anh em, để chúc cho cây tùng của đại ngàn luôn hiên ngang
trước mọi miền gió mới, giữ trọn tâm trong, vững vàng cốt cách và tiếp tục lan
tỏa những điều tốt đẹp đến biết bao thế hệ học trò.
Xin được gửi tặng em bài thơ “Tiễn Bước
Tùng Lâm” như một lời chúc bình an, một chút nghĩa tình và cũng là một lời
hẹn. Dẫu mai này mỗi người một phương trời, mong em vẫn hiên ngang như cây tùng
giữa đại ngàn, còn tình anh em mình thì mãi xanh như chính khu rừng mang tên em.
TIỄN BƯỚC TÙNG LÂM
(Tặng người em đồng nghiệp Nguyễn Tùng Lâm trên chặng
đường mới)
Bến
cũ thuyền neo đã cạn duyên,
Đường mây rộng mở đón bình yên.
Mai này dẫu đổi màu sương gió,
Vẫn vững niềm tin giữa mọi miền.
Hòa
cùng muôn lối chẳng hòa tan,
Tối giản tư duy, sáng nhãn quan.
Giữ mình, xử thế luôn mực thước,
Cầu tiến bền tâm, không cầu toàn.
Việc
mới muôn phần thêm thử thách,
Lòng son một dạ chẳng chùn chân.
Qua cơn gió ngược càng thêm vững,
Sau bão trời trong lại đón xuân.
Nghề
gieo hạt giống đâu cầu hái,
Lặng lẽ vun bồi những mầm xanh.
Mai thấy học trò nên chí lớn,
Ấy là hoa nở giữa đời lành.
Ngày
mới mở ra bao nắng sớm,
Đường xa bỗng chốc hóa nên gần.
Chúc em vững bước trên muôn nẻo,
Giữ trọn tâm trong với nghĩa nhân.
(Quang Đặng - Yên Mỹ, 12.7.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét