Khúc Lặng Người Đưa Đò
Tháng Bảy mưa về phủ mái trường,
Cánh đồng xanh chìm giữa màn sương.
Cuối hạ lớp vắng lời thầy giảng,
Lặng ngắm hiên ngoài giọt ngâu vương.
Đàn bầu văng vẳng chiều mưa bay,
Khói quyện hồn ai nỗi nhớ đầy.
Bụi cuốn phải chăng đời phấn trắng,
Thấm vào trang vở những tháng ngày.
Thời gian thầm lặng bước sớm chiều,
Lòng người đưa khách nặng thương yêu.
Bao mùa gieo chữ không ngơi nghỉ,
Lặng lẽ vun trồng, nghĩa chắt chiu.
Tháng Bảy ngân lên khúc lặng thầm,
Dư âm còn vọng giữa vòm cây.
Nhìn mưa chợt thấy hồn sâu lắng,
Nhớ chuyến đò xưa, nhớ dáng thầy.
Hương sen nhè nhẹ bên hồ biếc,
Gợn nước còn mang chút ưu tư.
Dẫu cánh sen tàn theo gió thoảng,
Vần thơ vẫn nở giữa chiều thu.
Chuông chùa ngân vọng nơi thanh vắng,
Gột sạch ưu phiền giữa gió mây.
Một đời lặng lẽ gieo con chữ,
Bắc nhịp tương lai, chắp cánh bay.
Mưa rồi cũng tạnh, mây dần hửng,
Nắng mới bừng lên khắp giảng đường.
Mái trường mở lối khơi hy vọng,
Chắp cánh học trò sáng muôn phương.
Tiếng trống sân trường vang trở lại,
Áo trắng rộn ràng nắng đầu thu.
Bao mầm xanh vừa bừng thức giấc,
Thầy thắp vầng dương giữa sương mù.
–
Góc phố HN, ngày 09.07.2026 –
Quang
Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét