Vô Thường Qua Hiên
Mưa
Trời
đang thả nắng ngủ quên,
Bỗng
đâu mây xám gọi tên mưa rào.
Gió
chào chưa kịp xôn xao,
Lá
vàng đã cuống quýt nhào xuống sân.
Trời
xanh đôi lúc xoay vần,
Đang
vui chuyển lạnh, chẳng cần báo ai.
Hạt
đầu gieo nốt nhạc dài,
Hạt
sau xối xả vuốt hoài chẳng ngơi.
Đường
trơn níu bước chân người,
Gót
hài lem lấm, nụ cười ngừng reo.
Má
hồng thấm nước trong veo,
Bụi
trần rửa sạch, cuốn theo muộn phiền.
Thì
ra trong cảnh đảo điên,
Nước
trôi một bận, lại yên lòng người.
Dưới
hiên kẻ lánh đứng cười,
Nhìn
người vội vã ngược xuôi tìm nhà.
Đời
là một cuộc bôn ba,
Ai
không ướt áo, sao qua được mùa?
Trách
chi những chuyện hơn thua,
Gặp
mưa mới quý mái hiên che đầu.
Người
quen kẻ lạ nhìn nhau,
Cầu
vồng vẽ nhạt phía sau chân trời.
Chút
hơi lạnh vẫn chưa vơi,
Người
về nhặt lại mảnh rời ngày xưa…
(Quang Đặng - YM, 17.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét