Vệt Khói Sau Mưa
Trời chưa kịp chớp
hàng mi,
Mây phương đông đã
kéo đi vội vàng.
Lá rơi chạm gót ngỡ
ngàng,
Nắng còn ngơ ngác
buông màn khói xa.
Hạt đầu gieo xuống
lơ thơ,
Hạt sau trở giọng,
đàn tơ đứt rời.
Ướt đầm vạt áo người
ơi,
Bóng người nhòe nét
giữa trời xám tuôn.
Rửa trôi một kiếp
phong sương,
Bụi đường xóa sạch,
đoạn đường chưa nguôi.
Mưa ào ạt, gió liên
hồi,
Cuốn theo vạt áo bên
đời đơn côi.
Mái hiên góc phố ai
cười,
Ai lao vào gió, ngược
xuôi lối về.
Lòng sực tỉnh giữa
sương mê,
Chạm vào khoảng trống
ủ tê ngày nào.
Mưa tạnh rồi, có gì
đâu?
Cầu vồng chẳng hẹn,
qua cầu tìm sang.
Chỉ còn một cõi
mênh mang,
Nhắc lòng nhặt lại
mảnh vàng thuở xưa.
(Quang Đặng – Chiều
lặng ven sông, 2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét