Thân gửi em Toàn,
Có những người đi qua cuộc đời chúng ta như
một cơn gió thoáng qua, nhưng cũng có những người xuất hiện như một bản nhạc –
đầy thanh âm, sắc màu và những nốt lặng sâu. Với tôi, em chính là một bản
nhạc như thế: Một Bản Giao Hưởng
Mười Chín Tháng Tư.
Ngày hôm nay, khi nắng tháng Tư rải mật
ngọt lên vòm trời quê hương, tôi ngồi lại bên những vần thơ, không chỉ để chúc
mừng một tuổi mới, mà để soi lại một hành trình đầy bản lĩnh của em. Trong mắt
tôi, em là sự giao thoa tuyệt đẹp giữa cái tĩnh tại của người thầy trên bục
giảng và cái quyết đoán của một chiến binh nơi chứng trường sóng gió.
Người ta thấy em uy nghi như cây tùng, cây
bách trước bão giông tài chính; thấy em hiền hòa như dòng suối tri thức đưa lớp
lớp học trò qua sông. Nhưng có lẽ, ít ai chạm thấu được nốt nhạc “âm thầm” tỏa
rạng phía sau những vai trò nặng gánh: một người con hiếu nghĩa, một người
chồng thủy chung và một người cha bao dung như cả bầu trời.
Bài thơ này, tôi dệt bằng sự ngưỡng mộ dành
cho cái “tâm thạch định”, bằng niềm tự hào về một “nam thần” của Khoa Anh A, và
bằng tình cảm anh em chân thành nhất. Chúc em mãi giữ được cung đàn thanh tân
ấy, để mỗi bước chân em đi, mỗi nốt nhạc em gieo, đều là một dấu ấn “Chẳng phô
mà chạm” giữa nhân gian này.
Chúc
mừng sinh nhật Nguyễn Đức Toàn!
BẢN GIAO HƯỞNG MƯỜI CHÍN THÁNG TƯ
Mười chín tháng Tư
ghé về,
Hoa bung mắt gió, trời quê dịu dàng.
Năm xưa một ánh sao vàng,
Rơi vào nhân thế, huy hoàng dáng em.
Giảng đường phấn
trắng êm đềm,
Em gieo con chữ, ươm mềm ước mơ.
Tiếng Anh như suối vô bờ,
Chảy qua năm tháng, đón chờ tương lai.
Chứng trường vạn
biến dặm dài,
Tâm như thạch định, mắt hoài nhìn xa.
Bao lần bão nổi phong ba,
Vẫn như tùng bách vượt qua tháng ngày.
Trong em nhịp thở
vần say,
Thơ ngân khe khẽ, nhạc đầy trong tim.
Như mầm ủ dưới lặng im,
Chờ ngày nắng gọi, bừng lên khúc đời.
Làm chồng – nghĩa
nặng, tình bồi;
Làm cha – che chở một trời thương yêu;
Làm con – hiếu đạo sớm chiều,
Ân sâu nghĩa cả, bao nhiêu cho vừa.
Sinh nhật, chúc
vững tay chèo,
Sức như sóng cuộn, dâng theo nhịp phà.
Tiền vào như nước Sông Đà,
Tiền ra nhỏ giọt, đậm đà cà phê.
Dám mơ, dám bước,
dám mê,
Khắc tên mình giữa bốn bề nhân gian.
Tổ Một vẫn gọi “nam thần”,
Anh A vang một cung đàn thanh tân.
HUBT giữ bóng hình xuân,
Âm thầm tỏa rạng, trong ngần trời xanh.
Phím đời dệt nốt long lanh,
Chẳng phô mà chạm, để dành mai sau.
(Quang Đặng tặng em, 19.4.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét