Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

NÉN NHANG GIỖ ĐẦU

 



Lời thủ thỉ bên chiếc giường gỗ

Mẹ ơi…

Con lại ngồi đây, bên chiếc giường đã ám mùi thời gian — nơi mỗi thớ gỗ như vẫn còn giữ lại hơi ấm của mẹ. Con khẽ chạm tay lên mặt gỗ, mà ngỡ như đang chạm vào vạt áo nâu sồng, vào bàn tay gầy guộc của mẹ ngày nào.

Chỉ còn một tháng nữa là tròn một năm mẹ đi. Vậy mà trong con, mọi thứ cứ như mới chiều hôm nào… nắng còn chênh chao ngoài ngõ, mẹ vẫn ngồi đó, lặng lẽ dặn dò con cháu.

Nhà mình vẫn vậy thôi, mẹ ạ. Tụi nhỏ vẫn lớn lên, nhưng chỉ những khi có công có việc, khoảng sân mới rộn tiếng cười. Còn những ngày thường, khoảng sân ấy, góc trời ấy lại lặng đi — chỉ còn cây nhãn, mộc hương, vọng cách,… đứng đó… như chờ. Chúng con vẫn tụ về, đỡ đần nhau như cách mẹ từng dạy. Chỉ là… vắng mẹ, mọi thứ cứ hụt đi một khoảng, chẳng gì lấp được.

Con giờ tóc đã lốm đốm sương, mắt cũng chẳng còn tinh nữa. Chỉ có nỗi nhớ là không cũ đi. Có những lúc, nhìn mây xám ngang trời, con cứ ngỡ mẹ vẫn đang ngồi đó, bên hiên, lặng lẽ nhìn con.

Nén nhang con thắp… khói bay lên, mà không biết tìm mẹ ở đâu...


NÉN NHANG GIỖ ĐẦU


Nén lòng quỳ dưới chân nhang,
Một năm… ngỡ mới chiều tàn hôm nao.
Mẹ đi, bóng xế chênh chao,
Căn nhà vắng lặng, nghẹn ngào gió đưa.

Con giờ tóc đã lưa thưa,
Vẫn thèm hơi ấm buổi trưa mẹ nằm.
Bàn tay gầy guộc âm thầm,
Vá cho con những lỗi lầm ngày xưa
.

Một năm cách biệt nắng mưa,
Bát cơm, quả trứng, muối dưa đợi chờ.
Con giờ mắt đã đục mờ,
Trước di ảnh mẹ, vẫn ngơ ngẩn nhìn.

Mẹ về khuất nẻo lặng thinh,
Gói lòng vào gió, nghĩa tình khôn nguôi.
Chiều nay mây xám ngang trời,
Ngỡ đâu hơi ấm mẹ ngồi bên hiên.

Nén nhang thắp giữa lặng yên,
Khói bay chấp chới, mẹ hiền đâu đây...
Giỗ đầu lệ đắng dâng đầy,
Thương đời tần tảo, hao gầy vì con.

Bao nhiêu thương nhớ héo hon,
Nghìn lời chưa kịp...vẫn còn trên môi.
Nhang tàn, tro rụng xuống đời,
Con ngồi nghe khoảng lặng rơi… không người.


(Quang Đặng - YM, 20.4.2026)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NÉN NHANG GIỖ ĐẦU

  Lời thủ thỉ bên chiếc giường gỗ Mẹ ơi… Con lại ngồi đây, bên chiếc giường đã ám mùi thời gian — nơi mỗi thớ gỗ như vẫn còn giữ lại hơi ấ...