Có những hành trình dài nhất không phải là
đi vòng quanh thế giới, mà là hành trình ngược nắng trở về với chính mình. Sau
những mải miết của một đời người, sau những phong ba của bụi trần, ta bỗng khao
khát sự tĩnh lặng của một sớm bình nguyên.
"Nơi
trái tim chạm nắng"
không chỉ là một bài thơ tình, mà là một bản hòa âm của sự chữa lành. Ở đó, con
người không còn vội vã, không còn mưu cầu, chỉ còn nhịp tim khẽ khàng “so phím”
cùng thực tại. Khi ta rũ bỏ được lớp bụi của những tháng năm cũ, cũng là lúc hừng
đông thực sự bắt đầu.
Xin mời bạn bước
vào không gian của nắng hồng và những thanh âm mộc miên dịu nhẹ, để nhận ra
rằng: dẫu cuộc đời có vạn nỗi ưu phiền, chỉ cần trái tim còn chạm nắng, ta vẫn sẽ
vẹn nguyên giữa đất trời.
NƠI TRÁI TIM CHẠM NẮNG
Ta về nhặt lại mùa
đông,
Chân mây khép lại, nắng hồng hồi sinh.
Lòng ta rũ lớp bụi tình
Chạm vào sâu thẳm, bình minh rạng ngời.
Ta về giữa cõi mù
khơi,
Chẳng cần vội vã, tựa đời thản nhiên.
Nhịp tim so phím mộc miên,
Hơi thở rất khẽ, diu hiền chạm nhau.
Trời thôi trút lệ
đêm sâu,
Mây xanh dệt áo, nhiệm màu thanh tân.
Thời gian lắng đọng trong ngần,
Cho yêu thương nở, nảy mầm hừng đông.
Ta về khép lại bão
giông,
Sầu xưa trút lá, xuôi dòng lãng quên.
Từ nay chẳng ngại lênh đênh,
Lửa em thắp sáng, xây nền an yên.
Ta về – một sớm
bình nguyên,
Nắng hong vạt áo, dệt miền thiện duyên.
Dẫu đời vạn nỗi ưu phiền,
Tim còn chạm nắng – vẹn nguyên một đời.
Quang Đặng
Hừng đông Phenikaa, 17.4.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét