NGÂN VỌNG CỐ NHÂN
(Mến tặng anh: Trần Sơn Hải)
Bao năm lặng lẽ xa
rời,
Ngỡ đâu kỷ niệm theo thời phai phôi.
Bỗng đâu giữa dốc chiều đời,
Anh gửi một khúc gọi mời cố nhân.
Màn đêm khẽ dệt ánh ngân,
Tiếng đàn chạm nhẹ, xoay vần tơ tâm,
Dây rung một thoáng trầm ngâm,
Mà nghe như cả tháng năm trở mình.
Nhớ khi đối ẩm cùng huynh,
Chén khua lanh lảnh, chuyện mình chuyện ta,
Cười vang vỡ cả trăng ngà,
Say chưa cạn chén đã là tri âm.
Giờ đây huynh đệ âm thầm,
Nghe trong tiếng nhạc lắng ngầm nỗi xưa,
Không lời mà hóa dư thừa,
Một dây ngân vọng nối mùa cố nhân.
(Quang Đặng - YM, 30.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét