Có những chuyến về quê không đơn thuần là quay về một mái hiên, mà là cuộc hành trình trở về với chính mình – nơi ký ức vẫn âm thầm đâm chồi trong từng nhành cỏ, từng ngọn gió đồng. Em không chỉ về để thắp nén nhang thơm trước anh linh tiên tổ, mà còn mà còn chắt chiu gom nhặt cả hương đồng gió nội, gói ghém cái hồn cốt phù sa Yên Mỹ vào lòng một bình hoa nhỏ. Chiếc bình ấy, hóa ra lại chứa cả một miền thương nhớ.
Cảm ơn em – người nâng niu từng nếp quê,
từng nhịp thở bình dị của làng xóm bằng một tấm lòng âm thầm. Nhờ tâm hồn ấy,
những điều xưa cũ không còn là quá khứ, mà trở thành một thực tại đang nảy nở.
Chúc em luôn an yên, giữ mãi ngọn lửa ấm
của cội nguồn. Và hãy nhớ, dẫu vạn dặm nẻo đường, vẫn luôn có một miền quê lặng
lẽ đợi em trở về.
DỆT CẢ MÙA XƯA
(Gói nếp quê vào phố)
— Thân tặng em Tố Oanh—
Tay em dệt cả mùa xưa,
Gom hương đồng nội, gửi vừa vào đây.
Một bình mà mở trời mây,
Gọi miền ký ức đong đầy lối quen.
Hoa kia chắc hái
ven đê,
Lối xưa cỏ mọc, bờ tre gió lùa.
Có con đường nhỏ ngày mưa,
Dấu chân còn ướt như vừa hôm nao.
Em về qua ngõ năm
nào,
Chắt từng cánh dại gửi vào bình đây.
Chẳng cần sắc thắm hương say,
Mà sao gợi nhớ những ngày xa xôi.
Anh ngồi mà ngỡ quê
rồi,
Hiên nhà gió thổi, bồi hồi tiếng chim.
Em – người giữ lửa lặng im,
Gieo bao con chữ, gọi tìm tương lai.
Bình hoa nhỏ,
chuyện không phai,
Mang theo cả một hình hài quê hương.
Anh ngồi nhặt mảnh vấn vương,
Nghe trong cuống lá, con đường gọi tên.
(Quang Đặng - FKA, 31.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét