Kính
thưa quý vị đại biểu, thưa các thầy cô giáo cùng toàn thể các thế hệ sinh viên
thân mến!
Có một dòng sông Nhị Hà vẫn lặng lẽ bồi đắp
phù sa qua bao mùa dâu bể. Và cũng có một dòng chảy tri thức suốt ba mươi năm
qua chưa bao giờ ngừng nghỉ, nơi những hạt bụi phấn rơi trên tóc thầy đã hóa
thành những đóa hoa rực rỡ giữa cuộc đời.
Ba mươi năm – một hành trình đủ dài để
những mái đầu xanh ngày nào giờ đã thành đạt khắp muôn phương. Nhưng dẫu có đi
xa đến đâu, dẫu chân trời góc bể, trong tim mỗi người con Kinh Công vẫn luôn ấp
ủ một ngọn lửa hồng. Đó là ngọn lửa niềm tin được khơi nguồn từ thuở bình minh
gian khó, từ đôi bàn tay và tâm huyết của người thầy đáng kính – Cố Giáo sư –
Hiệu trưởng Trần Phương, cùng bao thế hệ thầy cô đã lặng lẽ 'góp từng giọt
sáng' để thắp lũy tre xanh thành hình hài mái trường hôm nay.
Kinh tế vững vàng, Công nghệ vươn xa, và
những nhịp cầu Ngoại ngữ kết nối thế giới... tất cả đã làm nên một danh xưng
đầy tự hào. Để rồi hôm nay, trong không khí thiêng liêng của ngày hội ngộ,
chúng ta cùng nhìn lại một lối về, cùng gọi tên một thời thanh xuân rực rỡ
nhất.
Kính mời quý vị cùng đến với những giai
điệu đầy tự hào, một sáng tác của tác giả Quang Đặng, thay cho lời tri ân gửi
đến mái trường thân yêu: Kinh
Công – 30 Năm Một Lối Về.
Xin
một tràng pháo tay thật lớn để bắt đầu bản hòa ca này!
Bản 1:
Bản 2:
Sáng tác: Quang Đặng
[Intro]
Nhị Hà ơi, còn mang bao dâu bể,
Ba mươi năm...ủ lửa giữa dòng đời.
Từ bụi phấn xưa...nở thành bao ước mơ,
Gọi tên thôi… là thấy cả một thời…
[Verse 1]
Nhị Hà lặng lẽ đầy vơi,
Ba mươi năm ấy... vun bồi phù sa.
Giảng đường ánh sáng chan hòa,
Bụi phấn vương tóc hóa thành lời ca.
Nối nhịp Anh Ngữ vươn xa,
Trên trang giáo án đậm đà nghĩa ân.
Thầy cô nhóm lửa bao lần,
Cho từng ước mộng...nở hoa cuộc đời.
[Pre-Chorus]
Nắng rơi bên khung
cửa nhỏ,
Nâng bước ta đi... chạm tới trời cao…
[Chorus]
Kinh Công – gọi tên
ta giữa cuộc đời,
Nơi khởi nguồn… mọi ước mơ!
Dẫu phong ba… dẫu muôn trùng xa,
Chỉ cần nhớ – là thấy lối về!
Kinh Công – năm
tháng không phai,
Cho ta hành trang đi suốt cuộc đời.
Mai này đi khắp phương trời,
Vẫn mang trong tim… một thời thanh xuân!
[Verse 2]
Từ đây rời mái trường xưa,
Mang theo con chữ, chở nặng tình người.
Kinh tế vững giữa đất trời,
Công nghệ chắp cánh cho đời bay xa.
Dẫu qua bao dốc phong ba,
Ngoại ngữ mở lối tới miền trời xanh.
Từng ngày tôi luyện trưởng thành,
Mới hay mình lớn... từ những lần đứng lên.
🔥 [Bridge]
Có một ngọn lửa truyền
đời,
Soi bao thế hệ... sáng ngời niềm tin.
Khơi nguồn từ thuở bình minh,
Thầy Phương thắp lửa... thành hình Kinh Công.
Từ gian khó dựng nên mái trường,
Ươm bao khát vọng mở đường hôm nay.
Thầy cô lặng lẽ mỗi ngày,
Góp từng giọt sáng... thắp đời mai sau.
[Final Chorus]
Kinh Công – gọi tên
ta giữa cuộc đời,
Nơi ươm khát vọng… sáng ngời!
Dẫu phong ba… dẫu muôn trùng xa,
Chỉ cần nhớ – là thấy lối về!
Kinh Công – năm
tháng không phai,
Theo ta đi mãi một thời thanh xuân.
Dù đi muôn nẻo xa gần,
Vẫn quay về đây… tự hào Kinh Công!
[Outro]
Nhị Hà lặng chảy đầy
vơi…
Kinh Công còn mãi… muôn đời vang danh… 🎵
(Quang Đặng - YM, 31.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét