Nghe
“Tiến về Hà Nội” trong tháng Mười
Tháng Mười về, Hà Nội như chậm lại
trong một tầng sâu ký ức. Những con đường quen, những hàng cây cũ, những mái
phố trầm mặc dưới nắng thu dường như đều mang trong mình một nỗi nhớ không lời.
Có những ngày, chỉ cần một giai điệu cất lên, lòng người đã bỗng nhiên lặng
xuống. Và trong những giai điệu ấy, “Tiến về Hà Nội” của Văn Cao
luôn trở lại như một âm vang đặc biệt: vừa hào sảng, vừa tha thiết; vừa là khúc
ca chiến thắng, vừa là tiếng lòng của một đô thành đi qua lửa đạn để trở về với
hòa bình.
Kỳ lạ thay, bài hát ấy lại được viết từ
năm 1949, khi ngày Giải phóng Thủ đô vẫn còn ở phía trước. Nghĩa là, vào lúc Hà
Nội còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Văn Cao đã nghe thấy bằng tâm tưởng
bước chân của đoàn quân trở về. Ông đã nhìn thấy bằng trực giác nghệ sĩ một
ngày cờ đỏ tung bay, một ngày phố phường rợp niềm vui, một ngày thành phố thân
yêu được đón lại ánh sáng độc lập. Vì thế, “Tiến về Hà Nội” không chỉ là
bài hát của một sự kiện lịch sử; đó còn là bài hát của niềm tin – niềm tin lớn
lao của con người Việt Nam vào ngày chiến thắng tất yếu.
Nhưng giá trị của ca khúc không chỉ nằm
ở tính dự cảm ấy. Điều khiến bài hát sống mãi là bởi trong nhịp đi hùng tráng
của một bản hành khúc, Văn Cao vẫn giữ được cho Hà Nội vẻ đẹp riêng của mình. Ở
đó không chỉ có tiếng bước chân của đoàn quân, mà còn có hồn phố, có sắc thu,
có dáng vẻ thanh lịch và sâu lắng của một thành phố nghìn năm văn hiến. Bởi
vậy, nghe “Tiến về Hà Nội”, ta không chỉ nghe một khúc quân hành; ta còn
nghe thấy hồn Thủ đô đang cựa mình thức dậy trong buổi bình minh lịch sử.
Có lẽ chỉ những nghệ sĩ lớn mới có thể
viết về chiến thắng mà không làm mất đi vẻ đẹp của cảm xúc. Văn Cao đã không để
ca khúc của mình dừng lại ở niềm vui thời sự. Ông nâng nó lên thành một biểu
tượng tinh thần. Trong giai điệu ấy có khí phách của dân tộc, có phẩm giá của
Hà Nội, có sự gặp gỡ giữa lịch sử và văn hóa. Thành ra, mỗi lần bài hát vang
lên, người nghe không chỉ nhớ tới ngày 10/10/1954, mà còn cảm thấy như đang
chạm vào một lớp sâu hơn của thời gian – nơi một dân tộc đã đi qua đau thương
bằng lòng dũng cảm, bằng niềm tin và bằng khát vọng trở về.
Trong rất nhiều ca khúc viết về Hà Nội,
“Tiến về Hà Nội” vẫn giữ cho mình một chỗ đứng riêng. Bởi bài hát ấy
không chỉ kể về ngày đoàn quân vào thành; nó còn kể về một thành phố được hồi
sinh, về lòng người được giải phóng, về vẻ đẹp của hòa bình sau những năm dài
gian khó. Đó là thứ hòa bình không hời hợt, bởi được đánh đổi bằng biết bao hy
sinh. Và cũng vì thế, âm nhạc ở đây không chỉ để ca ngợi, mà còn để tri ân.
Tháng Mười, nghe lại “Tiến về Hà
Nội”, ta hiểu vì sao có những bài hát không cũ đi cùng năm tháng. Bởi khi
lịch sử đã lùi xa, điều còn lại không chỉ là sự kiện, mà là tinh thần của sự
kiện. Văn Cao đã giữ được tinh thần ấy trong âm nhạc của mình: một Hà Nội kiêu
hãnh mà thanh tao, một Hà Nội đi qua chiến tranh để càng sáng hơn giá trị của
hòa bình, một Hà Nội không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng của ký ức, của văn
hiến và của cốt cách Việt Nam.
Và có lẽ, đó cũng là lý do mỗi độ 10/10
trở về, giữa bao âm thanh của phố phường hôm nay, lòng người vẫn muốn lặng đi
một chút để nghe lại khúc ca năm ấy. Nghe để nhớ một ngày lịch sử. Nghe để yêu
hơn Hà Nội. Và nghe để hiểu rằng có những chiến thắng không chỉ được làm nên
bằng sức mạnh của vũ khí, mà còn bằng sức mạnh của niềm tin, của tâm hồn và của
văn hóa dân tộc.
Lời bài hát “Tiến về Hà Nội”
Trùng trùng quân đi
như sóng,
Lớp lớp đoàn quân tiến về.
Chúng ta đi, nghe vui lúc quân thù đầu hàng,
Cờ ngày nào tung bay trên phố.
Trùng trùng say
trong câu hát,
Lấp lánh lưỡi lê sáng ngời.
Chúng ta đem vinh quang,
Sức dân tộc trở về,
Cả cuộc đời vui tươi về đây.
[Điệp
khúc:]
Năm cửa ô đón mừng
đoàn quân tiến về,
Như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào.
Chảy dòng sương sớm long lanh,
Chúng ta ươm lại hoa sắc hương phai ngày xa.
Ôi phố phường Hà Nội xưa yêu dấu!
Những bông hoa ngày
mai đón tương lai vào tay,
Những xuân đời mỉm cười vui hát lên.
Khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần,
Như mùa xuân xuống cành đường nghe gió về,
Hà Nội bừng tiến quân ca.
Tên đầy đủ: Văn Cao (1923–1995),
tên khai sinh là Nguyễn Văn Cao.
Giới
thiệu vắn tắt:
Văn
Cao là một trong những nhạc sĩ lớn nhất của nền âm nhạc Việt Nam hiện đại. Ông
sinh ngày 15/11/1923 tại Hải Phòng, mất ngày 10/7/1995
tại Hà Nội. Văn Cao không chỉ nổi tiếng ở lĩnh
vực âm nhạc mà còn là nhà thơ, họa sĩ
có vị trí đặc biệt trong đời sống văn hóa nghệ thuật Việt Nam thế kỷ XX.
Ông là tác giả của nhiều ca khúc bất hủ như “Tiến quân ca” (sau trở thành Quốc ca Việt Nam), “Trường ca Sông Lô”, “Làng tôi”, “Suối mơ”, “Thiên thai”, “Tiến về Hà Nội”… Âm nhạc Văn Cao vừa giàu chất sử thi, hào hùng, vừa tinh tế, sang trọng và đậm chất trữ tình.
(Quang Đặng - YM, 20.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét