Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

NƠI NỤ CƯỜI Ở LẠI

 




NƠI NỤ CƯỜI Ở LẠI

Biển Nha Trang hôm đó
không ồn ào,
chỉ có gió
và ánh sáng trôi chậm
như một thước phim cũ.

Anh bế chị giữa khung hình ấy,
váy hoa lay rất nhẹ,
như thể thời gian
cũng không nỡ chạm mạnh.

Nụ cười của chị
không chỉ là niềm vui,
mà là thứ ánh sáng
đi qua năm tháng
vẫn còn nguyên độ ấm.

Có những người,
đi qua giông gió
lại rực rỡ theo cách lặng thầm nhất—
như biển,
không cần nói,
vẫn thấu tận tâm can.

Chị là như thế.

Một người đàn bà
đã học cách giữ nắng trong mắt,
dù đời có lúc nhiều mây.

Sinh nhật
chỉ là một điểm chạm rất khẽ
trên cuộn phim dài của cuộc đời.

Nhưng khoảnh khắc này
đủ đẹp
để người ta muốn dừng lại lâu hơn.

Chúc chị
vẫn bước qua những ngày sắp tới
như bước trên bờ cát ướt—
êm
và vững.

Vẫn cười,
như hôm ở biển—
một nụ cười
khiến cả thế giới phía sau
trở nên dịu lại.

(Quang Đặng — nơi nụ cười ở lại, 28.03.2026)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NƠI NỤ CƯỜI Ở LẠI

  NƠI NỤ CƯỜI Ở LẠI Biển Nha Trang hôm đó không ồn ào, chỉ có gió và ánh sáng trôi chậm như một thước phim cũ. Anh bế chị giữa khung...