HIÊN ĐỜI AN NHIÊN
Sớm mai rũ sạch thở than,
Gió sương gánh nửa, dặm ngàn nở hoa.
Lòng riêng mở rộng bao la,
Thương người nếm trải phong ba cuộc đời.
Lụa là đâu quản đầy vơi,
Áo mềm sưởi ấm những lời trao nhau.
Cỗ ngon nếm vị trước sau,
Chút men say đượm, đậm màu tình thân.
Đường đời dẫu có gian truân,
Nhắc nhau giữ chút chuyên cần làm gương.
Mái nhà che chở yêu thương,
Giận hờn gửi gió, nẻo đường bao dung.
Ơn cha dạy chữ "vững lòng",
Giữ gia phong sạch, giữ dòng trong veo.
Đường xa dẫu có gieo neo,
Chân đi vững bước, niềm yêu dẫn đường.
Bảng đen phấn trắng đưa hương,
Chèo đò chở nặng muôn phương ước mơ.
Đêm về dệt những vần thơ,
Nhìn đàn con lớn, bến bờ thênh thang.
Ơn đời dẫu lắm cưu mang,
Nợ duyên chuyển hóa gieo vàng ngày mai.
Thương người lòng chẳng nhạt phai,
Trái tim rộng mở, tương lai ấm dần.
Cho đi là nhận phước phần,
Buồn xưa theo gió, mây trần cuốn trôi.
Sóng dừng, lòng lặng thảnh thơi,
Bụi trần gột rửa, nụ cười an nhiên.
Khép canh dài dưới mái hiên,
Tâm trong, trí sáng, cửa thiền thênh thang.
(Quang Đặng - Đêm lặng, 11.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét