Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

BUÔNG

 


BUÔNG

Ta về buông hết đa đoan,
Thả rơi gánh nặng gian nan một đời.
Gầy vai đi giữa mưa rơi,
Lo cho thiên hạ, quên lời thương ta.

Tự mình buộc sợi dây xa,
Để lòng nhân hậu hóa ra nỗi buồn.
Thức cùng đêm vắng mưa tuôn,
Ngỡ rằng bổn phận là nguồn an vui.

Giờ đây gió lặng bên đồi,
Ngước nhìn mây trắng, thấy bồi hồi thương.
Buông rồi nhẹ bẫng tơ vương,
Thương mình một chút, dặm đường hóa êm.

Nhà xưa kỷ niệm đầy thềm,
Nhưng không trói bước con thuyền ra khơi.
Con trai đứng thẳng giữa đời,
Tự hào bóng cả, rạng ngời niềm tin.

Người đi mà bóng còn in,
Nợ duyên trút hết, trái tim nhẹ nhàng.
Cảm ơn năm tháng mênh mang,
Dạy ta biết quý lấy vàng trong tâm.

Nhắn người giữ chút lặng thầm,
“Dịu hiền với chính thân tâm của mình”.
Đừng vì quá lụy nhân sinh,
Mà quên kẻ lạ trong hình hài ta.

Mai này nắng ấm vườn hoa,
Ngồi nghe tĩnh lặng, lòng đà nhẹ tênh.


(Quang Đặng – YM, 28.02.2026)

 

 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

ÂN TÌNH GỬI LẠI ANH A

  ÂN TÌNH GỬI LẠI ANH A (Kính tặng thầy Đức Hiền – Phòng CTSV HUBT) Căn phòng nâng bước lặng thầm, Ngọn đèn tâm huyết nảy mầm yêu thương...