BUÔNG ĐỂ BÌNH YÊN
Ta về khép lại
tháng năm,
Thả rơi gồng gánh âm thầm ngày xưa.
Vai gầy qua mấy cơn
mưa,
Chở che người khác, chẳng vừa cho thân.
Đã từng buộc chặt
chữ “ân”,
Đem lòng nhân hậu hóa thành xiềng đau.
Đêm dài thức với
nỗi sầu,
Ngỡ đâu bổn phận là cầu đời nhau.
Giờ đây gió đã qua
mau,
Nhìn mây mới hiểu bạc đầu vì ai.
Buông rồi mới thấy
nhẹ vai,
Thương mình một chút, đời dài hóa êm.
Nhà xưa ký ức còn
thêm,
Nhưng không trói bước con thuyền về sau.
Con trai đã biết tự
hào,
Vì cha đứng thẳng giữa bao ngả đời.
Người kia rồi cũng
xa xôi,
Không còn là gánh một thời trên vai.
Cảm ơn những tháng
năm dài,
Dạy ta giữ lấy chính mình trước tiên.
Nếu xưa có một lời
khuyên,
Ta xin nhắn lại: hãy hiền với ta.
Đừng vì thương quá
người ta,
Mà quên mất kẻ trong ta đang buồn.
Mai này nắng ấm đầu nguồn,
Ta ngồi uống tĩnh, nghe hồn nhẹ tênh.
(Quang Đặng – YM, 28.02.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét