GÁNH CHA
Cha ơi năm tháng qua rồi,
Con nay khôn lớn, thành người như cha.
Ngày xưa mái nhà
chúng ta,
Ba người chật chội, vẫn là thế gian.
Con còn nhớ những
đêm tàn,
Cha ngồi lặng lẽ, muộn màng chưa yên.
Vai cha gánh trọn
muộn phiền,
Mà im như đất, chẳng phiền lụy ai.
Có khi con trẻ vụng
sai,
Cha không la mắng, chỉ hoài làm gương.
Dạy con tiết kiệm
từng đường,
Tự lo việc nhỏ, tự thương chính mình.
Giờ con đã hiểu
hành trình,
Cha đi lặng lẽ vì tình thương con.
Chuyện xưa xin khép
héo hon,
Chỉ còn ký ức vuông tròn trong tim.
Cha ơi nếu có lúc
chìm,
Xin cha nhớ lại bóng hình của con.
Con luôn tự hào vì
còn
Một người cha đã mỏi mòn vì con.
Mai này gió có dập
dồn,
Con xin đứng vững cho cha yên lòng.
Chỉ mong cha sống thong dong,
Bình yên – phần bão để con chắn đời.
(Quang Đặng – YM, 28.02.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét