GÁNH NHÀ
Sớm khuya một bóng
âm thầm,
Gánh bao mưa nắng, nỗi trầm riêng mang.
Người đau lại hóa
dở dang,
Thương mình trước nhất, chẳng màng đến ai.
Áo quần mua chất
đầy vai,
Mặc chưa ấm đã sớm phai tặng người.
Bữa ăn bày biện
khắp nơi,
Chưa xong đã bỏ, mặc đời dọn sau.
Tiền không làm, vẫn
tiêu mau,
Cau mày khi nhắc, nặng sầu người bên.
Nhà ba người, một
mình quên,
Niềm vui nhỏ bé gọi tên cũng buồn.
Dạy con tiết kiệm
từng nguồn,
Cha làm gương trước, lặng buồn phía sau.
Bệnh thân chưa kịp
qua mau,
Gout đau chặn bước, gym nào còn vui.
Lịch dày giảng dạy
ngược xuôi,
Đêm về chỉ thấy một người thở than.
Chẳng ràng buộc,
vẫn cưu mang,
Chỉ mong người ấy vững vàng mà thôi.
Nhưng thương quá
hóa đơn côi,
Cho nhiều thành nỗi ỉ ôi kéo dài.
Ước chi một sớm ban
mai,
Bình yên trở lại trong ngoài đều an.
Nếu mai gió lặng sóng tan,
Xin cho lòng nhẹ, bớt mang nỗi đời.
(Quang Đặng – YM, 28.02.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét