Yên Mỹ Quê Nhà
Sớm mai
gió chạm chân đê,
Đàn chim đánh thức lối quê nắng hồng.
Ngõ chợ thấp thoáng bên sông,
Vài gian mái cũ thoảng nồng mùi rơm.
Tiếng rao
nhẹ tựa hương thơm,
Người đi ríu rít bên đường sớm mai.
Trẻ con áo trắng nghiêng vai,
Hàng tre đổ bóng kéo dài bước chân.
Đồng xa
gió kể chuyện thầm,
Mạ non rướn lá đón vầng nắng trong.
Ngô khoai đầy bếp chờ mong,
Mùi rơm quyện khói ấm vòng tay quê.
Xưa nghèo
bếp lửa lê thê,
Giã ngô giần sắn mà nghe ấm lòng.
Tình quê chẳng trải mấy dòng,
Mà sâu như mạch nước trong giữa đồng.
Thiếu nữ e
ấp bên sông,
Má hồng phơn phớt, hương nồng tóc mây.
Trai làng ôm sách trên tay,
Mang theo lời mẹ đắp xây tháng ngày.
Lớn lên từ mảnh đất này,
Bao người bền chí dựng gây nghiệp nhà.
Dẫu đi khắp chốn gần xa,
Yên Mỹ vẫn giữ trong ta nếp hiền.
(Quang Đặng - YM, 8.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét