Dì thương yêu của con,
Có những bức thư không cần phong bì,
không cần địa chỉ, mà vẫn tìm được đường về tim người nhận. Con viết cho Dì như
một lá thư hồi âm rất muộn – muộn vì khi Dì còn ở đây, con chưa kịp nói hết
lòng mình; và cũng vì phải đi qua nhiều năm tháng, con mới đủ lắng để viết cho
Dì bằng tất cả yêu thương.
Con vẫn nhớ năm 2009, những ngày đầu con ở Sydney, theo học khóa Lãnh đạo bằng học bổng của Chính phủ Úc, vừa học vừa tập quen với một đời sống xa nhà còn nhiều bỡ ngỡ. Một cuối tuần, chỉ một lời nhắn Dì bảo chị Quỳnh đặt vé, con đã háo hức như đứa trẻ sắp được về nhà. Chuyến bay đêm hôm ấy, Dì và các anh chị thức khuya ra sân bay đón con. Chỉ một cái ôm thôi, bao năm xa cách bỗng tan ra, như chưa từng có những tháng ngày mỗi người mỗi ngả.
Hai ngày ở nhà Dì trôi qua rất nhanh.
Con theo Dì đi đây đó, nhìn cuộc sống của gia đình mình nơi xứ người mà thấy
vừa lạ, vừa quen, vừa thương. Con nhớ căn bếp nhỏ, mâm cơm tươm tất Dì nấu, nhớ
giọng Sài Gòn thân quen vẫn ấm nguyên như năm nào, nhớ cách Dì gói ghém từng
món quà cho con trước lúc trở lại Sydney – như sợ con mang theo chưa đủ hơi ấm
gia đình.
Rồi con lại đi, mỗi người theo một nhịp
đời riêng. Đến một ngày, con hay tin Dì đã về miền cực lạc. Tin đến rất khẽ, mà
lòng con lặng đi rất sâu.
Hôm nay, con viết mấy dòng này và mấy
vần thơ gửi Dì. Mong Dì và bác Khương nơi bên kia được thong dong, được đi khắp
những miền Dì hằng mơ ước, được gặp lại con cháu bốn phương và sum vầy cùng đại
gia đình mình nơi quê nhà Yên Mỹ. Mong ở nơi ấy, Dì vẫn cười hiền, vẫn nhẹ
nhàng, và vẫn thương con cháu như khi còn ở đây.
Dì ơi, con viết chậm, nhưng tình thương
thì chưa từng vơi.
Con yêu Dì và nhớ Dì rất nhiều.
Dáng Dì Trong Gió Melbourne
Bay
đêm… trời lịm trăng non,
Melbourne chợt thức đón con mịt mờ.
Sân ga
gió lạnh dặm trường,
Vòng tay Dì ấm, hóa hương quê nhà.
Về nhà
Dì, bếp chan hòa,
Nắng treo mái nhỏ, ngỡ là quê xưa.
Dẫu xa
nửa kiếp nắng mưa,
Dì còn giữ được giọng xưa Sài Gòn.
Mâm cơm
Dì nấu vuông tròn,
Khói bay gợi nhớ bữa cơm Mẹ cười.
Hai
ngày ngắn ngủi bên Người,
Ngỡ gom trọn cả một trời thương yêu.
Trước
khi con trở lại chiều,
Sydney tím gió, Dì nhiều quà trao.
Từng
lời gửi gắm rì rào,
Gói theo hơi ấm dạt dào tình quê.
Giờ Dì
theo gió đi về,
Chỉ còn nỗi nhớ bốn bề gọi con.
Mái đầu
bạc – ánh chiều son,
Nụ cười Dì đứng vẹn tròn trong tim.
(Quang Đặng - YM, 14.12.2025)
Xúc động quá em. Tình cảm gia đình luôn thật ấm áp. Tình cảm quý giá ấy được đặt trong hoàn cảnh đoàn tụ nơi tha hương, rồi trong hoàn cảnh sinh ly tử biệt, đã được em thể hiện thật chân thực, tha thiết và ấm áp vô cùng.
Trả lờiXóa