Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

Giọt Nắng Trên Vai

 


Đi qua nhiều miền đất, người viết mang theo nhiều hơn những dấu chân đã in lại. Đó là mùi bùn non bên bờ sông thuở nhỏ, là khói rơm cay mắt, là tiếng sáo diều và ánh nắng hiền hòa của quê nhà – những điều âm thầm theo người suốt dặm dài năm tháng. Sydney với những đêm thao thức, London với những ngày mưa gõ đã mở ra tri thức và va đập, để rồi càng đi xa, những gì giản dị nhất lại càng hiện rõ như một điểm tựa không rời trong lòng.

Giọt Nắng Trên Vai không kể về một chuyến du học, cũng không phải bản tự thuật của thành công nơi đất khách. Bài thơ ghi lại một sự lựa chọn lặng lẽ nhưng bền bỉ: mang những gì đã học được từ thế giới rộng lớn trở về gieo lại trên mảnh đất đã nuôi mình lớn khôn. Nắng trong bài thơ không rực rỡ hay chói chang; đó là thứ nắng đậu trên vai – nhẹ, ấm, và đủ để soi đường cho những bước chân tiếp nối.

Bài thơ được viết bởi một người đã đi qua Úc, qua Anh, qua những chênh chao của đời sống toàn cầu, để rồi chọn đứng lại giữa quê hương trong vai trò của người thầy. Ở đó, “giọt nắng” không còn là ký ức riêng, mà trở thành sự dẫn dắt: lặng lẽ, kiên nhẫn, trao đi dịu dàng để nhận về những ánh mắt học trò đang lớn lên. Và sau nửa đời gió bụi, điều còn lại không phải là những nơi đã đến, mà là sự an nhiên của một tấm lòng biết ở lại.


Giọt Nắng Trên Vai

Thuở xưa nghé dạo ven sông,
Bùn non níu bước, dạy lòng biết thương.
Khói rơm cay mắt đầu nương,
Thơm mùi cơm mẹ, dẫn đường tuổi thơ.

Ngày xanh bảng lảng như mơ,
Cánh cò chở nắng vào bờ sương trong.
Sáo diều lạc gió ngoài đồng,
Ru niềm thương nhớ bềnh bồng khói sương.

Xếp nghiêng ký ức yêu thương,
Băng qua xứ lạnh, dặm trường lá bay.
Sydney thao thức đêm say,
London mưa gõ những ngày chênh chao.

Mắt người xa lạ khẽ chào,
Thoảng trong hơi lạnh nắng hao lưng đồi.
Bước chân chậm giữa dòng trôi,
Tĩnh yên chạm khẽ… bồi hồi duyên xưa.

Gió luồn khe cửa đêm thưa,
Mùi bùn, mùi khói ngỡ vừa đâu đây.
Nỗi niềm đong chẳng đầy tay,
Tưởng quên lại thức giữa ngày gió giông.

Chạm nhành cỏ mỏng ven sông,
Nghe như tuổi nhỏ gọi lòng mình ơi!
Trầm hương thắp giữa khoảng trời,
Thấm qua năm tháng, ngấm lời thời gian.

Nổi chìm qua cuộc gian nan,
Mới hay vững chãi, chẳng màng đâu xa.
Giữ lòng một chút hiền hòa,
Dẫu đời bão nổi cũng là bình yên.

Gót giày in dấu trăm miền,
Nhìn đàn em nhỏ hồn nhiên bước đời.
Chút dịu dàng khẽ trao người,
Nhận về ánh mắt rạng ngời tình thân.

Nửa đời gió bụi phong trần,
Trên vai nắng đậu thật gần bàn tay.
Mỏng manh tựa khói mưa bay,
Dịu mà ấm, nhẹ mà đầy an nhiên.

 

(Quang Đặng - Chiều Đông lặng, 20.12.2025)


1 nhận xét:

  1. Nửa đời gió bụi phong trần,
    Trên vai nắng đậu thật gần bàn tay...
    Bài thơ sâu lắng về cảm xúc và thật đẹp về ngôn từ, đã ghi lại cả hành trình nửa cuộc đời của tác giả với với bao thử thách. Sau tất cả những trải nghiệm, cả niềm vui và nỗi buồn, bình an và bão giông, bản lĩnh của một con người suy cho cùng là vẫn có thể giữ được tự bình yên trong cuộc sống và sự hiền hòa trong trái tim. Bài thơ đẹp chính bởi điểm sáng ấy trong bản lĩnh của nhân vật trữ tình.

    Trả lờiXóa

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...