Xin mời quý vị khẽ đặt xuống những xao động thường ngày, để bước vào một khoảng lặng rất mỏng mang tên BÊN BỜ CẢI TRẮNG.
Bài thơ không kể lể mất mát, cũng không níu kéo điều đã qua. Nó chỉ lặng lẽ mở ra trước chúng ta một câu hỏi rất khẽ:
Giữa dòng đời trôi mãi, có gì trong ta còn đọng lại?
Và
nếu quý vị lắng nghe đủ chậm, có thể sẽ bắt gặp một bông cải trắng bên bờ sông –
không rực rỡ, không gọi mời – nhưng đủ bình yên để giữ lại một phần rất sâu
trong mỗi chúng ta.
BÊN BỜ CẢI TRẮNG
Hoa cải nở sát ven sông,
Trắng như nỗi nhớ lặng không gọi mời.
Gió qua se sắt cuối trời,
Em đi chậm lại giữa đời ngổn ngang.
Bếp chiều khói mỏng
mơ màng,
Dưa cà mắm muối xếp hàng tháng năm.
Vai gầy gánh những âm thầm,
Thanh xuân rơi bớt theo lần đổi phiên.
Hoa cải vẫn đứng bên miền,
Bên bồi kỷ niệm, bên xiên phận người.
Sông trôi mặc sóng đầy vơi,
Em ngồi gỡ lại rối bời đã qua.
Có khi ngoảnh lại
rất xa,
Khăn len trắng ấm la đà gió đông.
Quàng lên cổ gió ven sông,
Mà nghe ấm cả khoảng không trong mình.
Cuối mùa cải vẫn
lặng thinh,
Không khoe rực rỡ, chỉ bình yên thôi.
Em qua – sông vẫn thế rồi,
Cải còn ở lại, đời trôi… mặc đời.
(Quang
Đặng – YM, 14.12.2025)
Cuối mùa cải vẫn lặng thinh,
Trả lờiXóaKhông khoe rực rỡ, chỉ bình yên thôi...
Bài thơ đượm buồn mà đẹp, nhẹ nhàng thấm sâu vào lòng người như vẻ đẹp của dòng sông ngày trở lại bình lặng sau bao mùa bão giông.